ủa những người trong căn phòng. Một gương mặt điển trai xuất hiện. Ồ, chẳng đúng lúc gì cả. Thỏa hiệp xong rồi thì mới tới =.=".
- Duuuuuuuuuuuu!!!
Hắn chạy xộc vào, vẻ mặt hết sức hốt hoảng. Nhìn thấy nó đang ngồi trên chiếc ghế đối diện với một cô gái tóc đỏ, xung quanh là năm người khác, đầu nhuộm đủ sắc màu cầu vồng =.=. Hắn vội vã lao tới, để nó sau lưng mình, như đang muốn che chở. Nó nhìn hắn khó hiểu:
- Cậu làm cái gì vậy?
- Cậu không sao chứ? - Hắn phớt lờ câu hỏi của nó.
- Ừ, không sao. Họ chỉ mời tôi đến để ra điều kiện quyết đấu thôi.
- Quyết đấu? - Mặt hắn ngơ ngác, nhìn thấy nguyên dấu chấm hỏi to đùng.
- Ừ. Có vấn đề gì sao?
- Nhưng...quyết đấu cái gì? Tại sao lại quyết đấu?
- Chúng tôi có lí do riêng. - Hà Yên đột ngột lên tiếng. - Dù sao cũng là đấu công bằng mà.
- Thật không? - Hắn nhíu mày nghi ngờ, liếc mắt nhìn mấy người ngồi trên chiếc ghế bên cạnh.
- Cậu không tin sao? Lo gì chứ? Tôi có ăn thịt bạn gái cậu được sao?
- Tất nhiên là cô không dám rồi. - Hắn cười khẩy.
- Thôi hai người đi đi. Tôi không giữ. - Liếc mắt sang nó. - Cậu nhớ đó. Sau 2 tuần nữa, chúng ta sẽ gặp nhau.
- Được.
Chưa để hắn kịp nói gì thêm, nó đã nắm lấy tay hắn mà lôi đi. Ra đến cửa, bóng dáng thấp thoáng bên ngoài làm nó giật mình.
- Nhiên! Cậu...
Nhiên có vẻ không để ý gì đến nó. Nhỏ lạnh lùng, thờ ơ đi lướt qua. Nhưng...nếu như để ý kĩ, sẽ thấy trên môi nhỏ, thấp thoáng...một nụ cười...một nụ cười an tâm.
- Cậu làm gì lôi tôi đi như bị ma đuổi thế hả? - Hắn vẻ cáu gắt.
- A...tôi...tại... - Nó gãi đầu, không biết nói thế nào.
Hắn nhìn nó suýt phì cười, nhưng cố kìm lại, làm ra vẻ nghiêm túc nhìn xuống đôi bàn tay đang nắm chặt tay mình của nó.
- Vậy bỏ tay ra được chưa?
- A! - Nó giật mình, vội vã buông tay. - Xin..xin lỗi!
- Không sao. - Hắn bình thản. - Để chuộc lỗi, nói cho tôi tất cả.
- Hả?
- Cậu và đứa con gái trong kia đã nói cái gì? Tại sao lại quyết đấu? Quyết đấu cái gì?
- À...thì...tôi cũng không biết nói thế nào nữa. Nhưng mà, cái vụ quyết đấu này đến tôi cũng không hiểu lí do nữa là...
- Gì cơ? - Hắn nói mà gần như là hét. - Không biết mà cậu lại nhận lời?
- Tại cô ta nói khích mà. - Nó cũng bắt đầu hét.
- Thôi được rồi. - Hắn dịu giọng. - Vậy cậu đấu cái gì?
- À...thì...bóng rổ.
- Hả??? - Hắn lại hét lên lần nữa.
- Bé mồm thôi. Sao cậu hét lắm thế?
- Nhìn cậu vậy mà đòi đấu bóng rổ? - Hắn lắc đầu ngán ngẩm.
- Có phải tôi đề nghị đâu, là cô ta đó chứ! Lần thách đấu lần sau, tôi ra yêu cầu.
- Đành vậy, đã quyết định thế rồi, tôi sẽ giúp cậu. Chúng ta cùng luyện tập. Vậy cô ta có cho thêm người tham gia cùng không?
- Có cho thêm 3 người tham gia.
- Vậy thì thêm tôi, Kiệt và...Nhiên nữa. Đủ 3 người.
- Nhiên biết chơi bóng rổ à?
- Ừ, Nhiên còn giỏi nữa là đằng khác.
- OK. Vậy ta đi rủ hai người bọn họ luôn.
Nó hứng chí nhảy như bay về lớp. Còn hắn thì chỉ bi...