* * *
- Nhiên, giúp mình đi mà!
Nó lay cánh tay Nhiên, năn nỉ, vẻ mặt ngây thơ, đáng yêu hết mức. Nhưng dù thế nào thì mặt Nhiên vẫn lạnh như băng. Nhỏ dường như không muốn nghe bất cứ câu nào từ nó. Lạnh lùng, Nhiên hất mạnh tay nó ra :
- Tôi nói là tôi bận. Sao cậu dai thế nhỉ?
- Cậu chỉ cần bớt chút thời gian thôi. Cậu cũng không cần tập đâu. Chỉ cần ngày thi đấu, giúp tớ thôi mà.
- Tôi không rảnh mà giúp cậu. Tự cậu nhận lời thì tự đi mà giải quyết. Việc này đâu có liên quan gì đến tôi!
- Nhiên à, giúp mình đi. Dạo này cậu sao vậy? Lạ lắm!
- Lạ? Ở chỗ nào?
- Bình thường thì chắc chắn cậu sẽ giúp mình.
- Vậy thì cậu chỉ cần biết, bây giờ không giống như trước đây, không giống với cái "bình thường" mà cậu nói. Tôi vẫn còn là bạn với cậu đã là tốt lắm rồi. Đừng để tôi phải đối với cậu như kẻ thù.
Nhiên giằng mạnh tay nó. Hụt hẫng...nó mất thăng bằng, ngã phịch xuống đất. Hắn hốt hoảng vội vã lao tới chỗ nó.
- Cậu làm gì thế Nhiên? Cậu ấy không phải là bạn thân của cậu sao?
- Bạn thân? Tớ và cậu ta cũng quen nhau chưa được bao lâu mà. thân thiết cái gì chứ? Tình bạn ấy cũng đâu thể sánh bằng tình cảm mười mấy năm qua của tớ. Lâm, tớ biết cậu hiểu rõ điều này mà. - Giọng Nhiên chợt trầm lại, rồi nhỏ đột ngột hét lên. - Tớ đã cố nhưng không thể cư xử bình thường với cậu ấy được.
Hắn thẫn thờ. Phải, hắn hiểu, hiểu rất rõ là đằng khác. Hắn đâu phải một tên ngốc mà không nhìn ra. Hắn biết hết nhưng cố tình lờ đi. Hắn không muốn người mà mình coi như em gái phải tổn thương, phải đau khổ. Nhưng như thế có lẽ lại lỡ gieo vào lòng ai đó một tia hi vọng, có thể là hi vọng rất mong manh, nhưng đã lớn lắm rồi. Giờ thì tất cả đổ vỡ. Làm sao người con gái đó không đau được cơ chứ? Người ta nói hi vọng càng nhiêu thì thất vọng càng lớn mà. Huống hồ, cô ấy đã đặt nhiều hi vọng đến vậy...
- Tôi đã làm sai điều gì sao?
Nó vẫn ngồi im trên sàn nhà lớp học, ánh mặt lộ rõ nét đau buồn. Nó không hiểu, không hiểu gì cả. Nó coi Nhiên là bạn thân, thậm chí có thể tâm sự tất cả mọi thứ cho cô ấy. Tại sao giờ Nhiên lại xa cách nó đến vậy? Đúng là họ quen nhau chứ lâu nhưng điều đó quan trọng sao? Nó muốn có một người bạn thân thiết có gì là sai chứ? Huống hồ, Nhiên lại...rất giống một người...
- Cậu không sai. - Giọng hắn trầm ấm vang lên. - Là tôi sai.
Hắn nhẹ nhàng vòng tay ôm chặt lấy nó. Nó không nghĩ gì nhiều, cứ thế tựa đầu vào vai hắn, nhắm mắt lại, cho những kỉ niệm bất chợt ùa về, kỉ niệm về một người...rất giống Nhiên, cả về gương mặt...lẫn tính cách...
- Có chuyện gì vậy ?
Kiệt ngạc nhiên khi nhìn thấy nó và hắn cùng ngồi dưới đất, gương mặt nó còn lem nhem nước mắt nữa. Hàng lông mày cậu nhíu lại, vẻ không vui. Nó vẫn im lặng, không trả lời, mắt vô hồn nhìn về phía cửa lớp, nơi Nhiên vừa đi. Còn hắn vẫn vòng tay ôm chặt nó, chậm rãi ngước lên nhìn Kiệt:
- Không có gì. Cậu không cần quan tâm.
- ...