br />
- Là thua toàn cuộc mà, chứ riêng lần này thì... - Nó cười hì hì.
- Trả lời đi đã, phải không?
- Ừ.
- Vậy thì chăm chỉ thêm chút đi. Không tôi e không ổn đâu. Khả năng của cậu rất kém. Cả một thời gian dài tôi dưỡng bệnh, bọn họ và cậu có tập gì không thế?
Nó chột dạ, nhưng mặt vẫn cười hì hì:
- Có, có mà, tập rất chăm chỉ.
Thực ra điều này hoàn toàn trái với sự thật. Sự thật là nó có tập tành mấy đâu cơ chứ. Cứ tập được tầm 10 hay 15 phút gì đó là nó đòi nghỉ. Hai người kia lại cũng rất dễ tính, sẵn sàng cho cô "trò" cưng nghỉ ngơi. Bảo thế là sao nó lại không kém cơ chứ.
- Thôi khỏi nói tôi cũng biết rồi. - Hắn lắc đầu ngán ngẩm. - Có lẽ ngày mai phải dựa cả vào ba chúng tôi rồi.
Đó cũng là điều mà nó đang nghĩ đến =.=. Ngày mai đúng là phải dựa cả vào ba chàng trai tài năng này thôi, chứ còn nó thì... thua từ vòng dắt xe vào cổng ^o^
- Nào, tập tiếp thôi!
Hắn vỗ vai nó, hất mặt về phía sân tập. Nó ngoan ngoãn đi theo hắn. Họ lại tiếp tục tập luyện. Với thực lực này chắc chắn họ sẽ dễ dàng chiến thắng Hà Yên. Nhưng có điều, họ hông biết rằng, cô ta không phải là một nữ sinh bình thường, mà chính là một con cáo, có thể nói là cáo già đi. Khả năng của cô ta hạn hẹp, nhưng thủ đoạn thì lại chẳng thiếu cái gì. Xem chừng các siêu quậy nhà mình sẽ gặp khó khăn đây.
* * *
Ngày hôm sau, đúng giờ quy định, tất cả kéo nhau đến sân bóng rổ. Nó luôn trong trạng thái lo lắng. Mặc dù biết ba chàng trai đứng cạnh cực kì giỏi nhưng không tài nào hết lo cho nổi. Còn những cổ động viên xung quanh thì khản cổ cổ vũ cho đội nó. Tại sao à? Đơn giản vì đứng cạnh nó là ba anh chàng đẹp trai, cuốn hút. Các nữ sinh không cổ vũ mới lạ.
- Đến cũng đúng giờ đấy? - Hà Yên ngồi trên một chiếc ghế ở chỗ dành cho ban giám khảo. - Chúng ta bắt đầu nhé!
- Được!. - Nó gật đầu cái "rụp".
"Tách". Hà Yên búng tay, lập tức hai nữ sinh bước ra cùng với hai nam sinh. Họ chính là thành viên của "Lục đại ác ma". Nhưng bố người họ ra, vậy là Hà Yên không tham gia sao? Thật không hiểu cô ta có ý đồ gì.
"Tuýt". Tiếng còi vang lên. Hai bên lập tức bắt đầu trận đấu. Bốn người bên kia khá giỏi, những so với ba chàng hoàng tử bên này thì không là gì. Do đó, hiệp một kết thúc một cách nhanh chóng, cả lũ toàn thắng vẻ vang. Liệu sự bình yên này có phải báo hiệu cho sóng gió nổi lên ở hiệp hai?
- Lạ thật!
Kiệt khó hiểu nhìn Hà Yên, tu một hơi nước. Thầy Minh cũng đăm chiêu suy nghĩ:
- Sao lại vậy nhỉ? Thầy được biết cô bé Hà Yên này rất giỏi bóng rổ. Tại sao không tham gia thi mà thả cho chúng ta chiến thắng dễ dàng thế?
- Chúng ta đâu đã thắng. - Hắn ngả người lên thành ghế, vẻ mặt bình thản. - Còn hiệp hai mà. Em dám cá hiệp hai cô ta sẽ ra.
- Ồ, có thể. - Kiệt gật đầu.
Hắn không nói gì nữa, nhắm mắt lại. Hắn đang cảm thấy rất mệt mỏi, đầu đau như búa bổ. Hắn còn chưa khỏi ốm mà. Nhưng vì muốn giúp nó nên mới chịu cực thế này. Nó ngồi bên cạnh, lấy khăn mặt lau mồ hôi cho từng người. Mấy anh chàng ngỡ ngàng trong giây lát ...