y. Hắn không tấn công vì không muốn đối đầu với Nhiên. Bảo vệ nó thì chắc không có vấn đề gì.
"Tuýt". Hiệp cuối bắt đầu. Vẫn như cũ. Nó là mục tiêu tấn công của Hà Yên và Nhiên. Chỉ khác là người đi bên cạnh bảo vệ nó là hắn. Thầy Minh và Kiệt chịu trách nhiệm tấn công.
Kế hoạch của Hà Yên xem chừng không còn tác dụng. Cô ta nhíu mày, nhìn lướt khắp sân rồi dừng lại ở chỗ Nhiên. Môi khẽ nhếch lên, trong đầu cô ta nảy ra một ý.
- Nhiên! - Hà Yên vỗ nhẹ vai Nhiên. - Cậu nhìn con bé đó xem. Người cậu yêu đang ra sức bảo vệ nó.
Theo hướng chỉ của Hà Yên, Nhiên nhận ra hắn đang che chắn, cản mọi đường bóng cho nó. Máu nogns sục sôi trong người. Dù Nhiên cũng rất quý nó nhưng nhỏ cũng là con gái. Khi ghen thì không thể nghĩ gì được nữa.
- Sao? Thấy chưa? Cậu phải làm gì đó cho con bé ấy biết mặt đi chứ. - Hà Yên cười khẩy.
Nhiên không nói gì, ôm lấy quả bóng, nhỏ dồn hết lực vào tay phải và...
"Vù". "Bốp". "Bịch". Một bóng người ngã ra sàn. Lực ném của Nhiên quả thực rất mạnh. Nhưng nhỏ đã tính toán sai một bước. Hắn đã nhanh tay đỡ giúp nó quả bóng ấy. Nó hoàn toàn bình an. Nhiên lo lắng, vội bước lại gần, song nó ở gần hơn nên đã đỡ hắn lên trước nhỏ, lo lắng hỏi han:
- Cậu không sao chứ?
- Tôi... không... không... không.... sao... - Hắn thều thào, giọng yếu ớt.
- Tôi đưa cậu đến bênh viện.
Nó nâng hắn lên nhưng sức yếu nên không làm được. Kiệt và thầy Minh vội chạy lại gần đỡ hắn. Kiệt xốc hắn lên vai cõng đi. Nó cũng hốt hoảng chạy theo. Thầy Minh ngoái đầu lại, nhìn vẻ mặt thẫn thờ của Nhiên cùng nụ cười gian xảo của Hà Yên, thở dài:
- Lần này coi như chúng tôi thua!
Nói xong cũng bước theo ba người kia. hà Yên cười. Cô ta đã đạt được mục đích của mình. Chỉ có điều muốn lợi dụng Nhiên để trừng trị nó nhưng lại tính toán sai. Cũng chẳng, dù dì cô ta cũng đã thắng. Chỉ có Nhiên là vẻ mặt bơ phờ. Nhỏ đã làm gì thế này? Làm tổn hại đến người mình yêu? Nếu hắn có mệnh hệ gì, chắc nhỏ cũng không sống được.
- A, cậu ấy tỉnh rồi!
Vừa thấy mai mắt hắn động đậy, nó lập tức nhào tới. Kiệt và thầy Minh cũng phải chú ý bởi tiếng hét của nó. Cả hai cũng nhào tới bên giường bệnh của hắn. Đôi môi hắn tái nhợt, dù đang cố nở một nụ cười nhưng trông vẫn hết sức mệt mỏi. Nó không kìm được khóc nấc lên:
- Cậu... hức... sao lại... hức... lại làm như vậy?
Hắn dịu dàng vuốt tóc nó, muốn mở miệng nói nhưng lại không biết nói gì. Bỗng nhiên, hắn ngẩng lên nhìn thầy Minh và Kiệt, chậm rãi nói:
- Tôi có chuyện riêng cần nói với Du, hai người ra ngoài một lát được không?
Hai người nhìn nhau một lát. Tất nhiên cả hai đều không muốn ra ngoài. Nhưng dù gì hắn cũng là người đã cứu nó. Có lẽ nên dành cho hắn một chú ưu ái. Vậy là hai người không nói thêm câu gì, lẳng lặng ra ngoài.
- Thôi nào đừng khóc nữa.
Hắn cười rất ôn hòa, vuốt mái tóc mềm mượt của nó. Nó ngước mắt nhìn lên, khẽ cau mày:
- Sao cậu lại đỡ quả bóng đó? Hơn nữa, sao Nhiên lại làm vậy? Cô ấy...
- Du! - Hắn t...