phải. - Nó gật đầu ngay tức khắc.
- Vậy em muốn thi gì.
Nó cười xấu hổ. Chăng biết phải thi gì bây giờ. Nghĩ hoài không ra. Thi thể thao thì chắc chắn không ổn. Thi các kiến thức trên lớp thì nó cũng không tệ, nhưng dạo này chểnh mảng học hành, chẳng biết có ổn không. May ra cái khoản làm loạn trường học thì còn có thể...
A, đúng rồi! Làm loạn trường học! Trong đầu nó chợt nảy ra một ý...
- Cái gì, lôi kéo học sinh nổi loạn á?
Hà Yên mở to mắt, hét toáng lên khi nghe yêu cầu của nó. Nó ngoáy ngoáy lỗi tai càu nhàu:
- Việc gì cũng phải nói nhỏ chút chứ.
- Thôi được rồi, thì nói nhỏ. Cậu làm cái trò gì mà lại ra yêu cầu thi thố lạ vậy hả?
- Có gì đây. Điều này cũng thể hiện sức hút của hai nhóm chúng ta mà. Ai thu hút được nhiều học sinh nổi loạn theo phe mình thì thắng. Có vậy thôi.
- Cậu không thể ra yêu cầu nghiêm túc hơn chút à? – Hà Yên ngồi phịch xuống ghế, lừ mắt với nó.
- Xin lỗi. Có lỗi khoản này may ra tôi làm được. – Nó cười hì hì vẻ bất đắc dĩ. – Với lại đây có yêu cầu nào đối với người ra đề đâu.
- Thôi được rồi, tôi chịu cậu. Thế thì cứ vậy đi.
Hà Yên đành miễn cưỡng chấp nhận. Nó cười tươi rói.
- À mà này, đã lôi kéo là phải quậy ra trò. Bên nào không làm loạn nổi thì cũng coi như thua cuộc.
- Được, tôi biết rồi.
Cuộc đàm phán kết thúc. Nó hí ha hí hửng lon ton ra ngoài, ôm trầm lấy kẻ đang đứng ở cửa:
- Được rồi. Lần này chúng ta chiếm ưu thế rồi!
Hắn cười:
- Thế nào? Lần này sẽ gỡ lại được bàn thua lần trước chứ?
- Được được, lần này nhất định không làm anh thất vọng.
- Em nhớ đó.
Nó gật đầu, mặt đỏ bừng. Nó vẫn chưa quen với cái cách xưng hô anh em ngọt xớt này >.<, vẫn cảm thấy có chút… kì kì. Nhưng ai bảo giờ nó là bạn gái hắn chứ ^o^. Dù sao thì nó vẫn không bao giờ hối hận vì quyết định này. Mặc dù lúc nhận lời, trong lòng vẫn còn đang đấu tranh tư tưởng nhưng càng ở bên hắn, nó càng nhận ra rõ tình cảm của mình. Có lẽ nó thích hắn thật rồi ~^o^~
- Vậy em tính tiến hành kế hoạch lần này sao đây?
- Đương nhiên là dùng mĩ nhân kế rồi ~^o^~
Hắn lừ mắt nhìn nó. Nó cười hì hì, vẻ nghịch ngợm:
- Em chỉ “bán” nụ cười thôi, không có lăng nhăng đâu mà anh sợ.
- Ai sợ chứ? Làm gì có ai gan to mà dám tranh giành em với anh. Cho dù có thì hắn cũng không đủ trình độ. Đẹp trai như anh mấy ai bằng.
“Phụt”. Nó đang cầm chai nước trong tay hắn uống, vừa nghe câu của hắn liền lập tức… tống hết nước vừa đưa vào miệng ra ngoài. Và xui xẻo thay, cái người phải hứng chỗ nước ấy không phải ai khác chính là cái tên đang tự sướng rất kiêu ngọa trước mặt nó.
- Hê hê, xin lỗi anh, em…
- Emlàm cái gì vậy hả? – Hắn hét ầm lên.
- Em không có cố ý. – Nó nhắm tịt mắt lại, hoảng sợ.
- Em… thật là không có ý tứ gì hết. Nhìn cái áo của anh này!
- Em xin lỗi rồi mà. Ai bảo anh tự sướng cho lắm vào. – Nó lẽ lưỡi trêu ngươi.
- Em… - Hắn tức tối nhìn nó rồi bất chợt cười rất ranh mãnh. – Không cần biết, e...