hở dài thườn thượt. - Đừng trách cậu ấy, là tại tôi cả.
- Không đúng. Lần này rõ ràng là do cậu ấy sai mà. Sao lại là cậu?
- Cậu có lẽ chưa hiểu được đâu. À, có muốn biết vì sao tôi đỡ giúp cậu quả bóng đó không?
Nó cật lực lắc đầu. Hắn hắng giọng, cười cười:
- Lâm Ngọc Du, nghe cho rõ nhé. ANH YÊU EM!
Hắn bất ngờ nói ra ba chữ đầy ý nghĩa. Nó đơ ngay tại chỗ, mắt mở to ngạc nhiên không chớp. Hắn cười bối rối, thò tay vào túi, móc ra một chiếc hộp, bên trong là chiếc nhẫn bạc đính một viên rubi nhỏ đỏ chói, được chế tác tinh xảo thành hình một bông hoa hồng xinh xắn. Nó ngẩn ngơ nhìn chiếc nhẫn rồi lại nhìn hắn. Mất mấy giây, hắn mới để trái tim bình tĩnh được mà nói ra điều hắn đang muốn:
- Làm bạn gái anh nhé!
Nó lại tiếp tục ngẩn ra. Tâm trí bây giờ có lẽ đang lơ lửng trên mây rồi. Nhìn cái mặt ngơ ra của nó mà hắn muốn phì cười. Tim nó giờ cũng đang đập loạn xạ. Nó cũng không hiểu nổi cảm giác của mình. Tình cảm dành cho hắn cũng không xác định được là tình cảm gì. Hắn thở dài. Xem chừng phải cho cô bé này nếm chút hương vị tình yêu thì mới trả lời được đây. Nghĩ là làm, hắn tóm lấy cổ nó, kéo gương mặt nó kề gần lại mặt mình và... hai đôi môi chạm nhau. Hắn điệu nghệ đưa lưỡi. Còn nó lại mở to mắt ngạc nhiên hết mức...
Sau khoảng một phút, thấy nó sắp không thở nổi, hắn mới buông ra, tiếp tục lặp lại câu nói lúc nãy:
- Làm bạn gái anh nhé!
Nó gật đầu trong vô thức. Hắn nở nụ cười mãn nguyện. Mãi về sau này, khi nhắc lại lần tỏ tình của hắn, chính nó cũng không hiểu tại sao mình lại đồng ý nữa.
* * *
- Người yêu ơi, anh muốn ăn cam!
Hắn cười lớn, vẻ nũng nịu, nó xấu hổ ném quả cam về phía hắn:
- Ai là người yêu của anh?
- Người nào vừa gọi anh là anh ấy.
Nó đỏ bừng mặt. Lỡ mồm rồi. Nhưng ở bên hắn, nó lại có cảm giác rất ngọt ngào.
- Du, lại đây nào!
Hắn vẫy tay gọi nó, khóe miệng thấp thoáng nụ cười gian xảo. Nó cảnh giác, lừ mắt:
- Có gì không?
- Có thứ này tặng em thôi mà? - Hắn nháy mắt nghịch ngợm, tay xòe ra chiếc day chuyền cũng có bông hoa hồng bằng rubi giống chiếc nhẫn của nó, có vẻ như là đồng bộ với chiếc nhẫn. Nó dè chừng bước về phía hắn. Nhưng còn chưa kịp đến bên giường bệnh đã bị hắn kéo mạnh, ôm chặt vào lòng. Nó giãy giụa thế nào, hắn cũng không chịu buông:
- Cả đời anh cũng không buông em ra đâu. Đừng hòng chạy!
Nó lườm hắn, tay vẫn cố sức đẩy hắn ra:
- Đáng ghét! Có bỏ ra không thì bảo? Không bỏ thì ai cắt cam cho anh ăn hả?
- Không cần cam. Chỉ cần em thôi. - Hắn cười gian.
"Cạch". Cánh cửa phòng bật mở. Thầy Minh và Kiệt đã mua đồ ăn về, đang định cặp lồng cháo lên bàn thì nhìn thấy cảnh tượng trước mắt.
"Rắc rắc". Cả hai hóa đá tại chỗ. Mắt nhìn trân trân hai người trước mặt. Nó xấu hổ vội vàng đẩy hắn ra. Nhìn đôi má ừng hồng của nó, thầy Minh và Kiệt chỉ còn biết cười buồn.
- Lần sau là chúng ta ra đề phải không?
Đặt cặp lồng cháo lên bàn, thầy Minh nhẹ nhàng hỏi.
- Dạ...