sứ, chiếu sáng vào trái tim nó. Tình yêu vốn là khái niệm vô cùng trừu tượng. Rốt cuộc, tình cảm của nó đang nghiêng về phía ai?
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
- Tôi khuyên cậu tốt nhất đừng nên đợi làm gì. Người cậu ấy yêu... chỉ có một mà thôi.
Từ ngoài cửa, giọng nói lạnh như băng của hắn truyền vào. Đặt hộp cháo lên bàn, hắn đưa ánh mắt lạnh lẽo nhìn Kiệt rồi lại gần, đưa cánh tay khoác lên bờ vai bé nhỏ của nó. Kiệt cau mày, sau đó khẽ cười nhạt:
- Vậy cậu nghĩ người đó là ai?
- Cậu nói xem?
- Cậu nghĩ đó là cậu?
- Là cậu nói đó. - Khóe môi hắn nhếch lên. - Xem ra cậu đã biết vậy. Vậy thì tại sao còn cố sức làm gì?
- Tôi...
Kiệt chợt im lặng. Cậu biết hắn nói đúng. Là cậu tự ti. Cậu cũng cảm nhận được tình cảm đặc biệt mà nó dành cho hắn, nhưng cho dù thế thật, cậu cũng không cam lòng mà bỏ cuộc.
- Cho dù vậy, tôi cũng không bỏ cuộc.
- Cậu đừng nên nuôi hi vọng quá nhiều. Hi vọng vàng nhiều thì thất vọng càng lớn.
- Cậu cũng đừng quá tự tin. Chưa đến cuối cùng chưa biết ai là kẻ chiến thắng.
Hai người im lặng nhìn nhau. Không gian bao trùm sự căng thẳng. Nó đứng giữa không biết nên làm thế nào, chỉ có thể chớp đôi mắt vô tội nhìn hai người, rồi huých nhẹ vai hắn nhưng hắn chẳng có phản ứng gì. Hai đôi mắt nhìn nhau không chớp, dùng quyết tâm của mình đe dọa đối phương. Tình trạng ấy kéo dài cho đến khi...
- Đến giờ thay băng rồi.
Cô y tá bước vào. Hai người kia lập tức rời mắt khỏi nhau, bình thản như không có chuyện gì.
- Hai người vừa làm trò gì vậy? - Nó huých vai hắn.
- Đâu có.
- Lại còn không. Không phải vừa rồi cả hai lườm nhau đến tóe lửa à? Sấm sét đùng đùng còn gì nữa.
- Chẳng có gì cả. Chỉ là tự nhiên thích vậy thôi.
Té xỉu! Thích? Sở thích của hai người đúng là kì quặc nha!
- Oa! Chúng ta cũng về trường nghỉ ngơi một lát đi.
- Nhưng mà còn...
- Kệ cậu ta!
Hắn khoác vai nó, kéo ra cửa, tỏ ý muốn đi về. Kiệt vừa được thay băng xong, nhìn thấy vậy vội gọi với lại:
- Khoan đã! Du!
- Có việc gì không? - Nó còn chưa kịp nói gì, hắn đã nhảy vào họng nó ngồi.
- Tôi không gọi cậu. - Kiệt cau mày.
- Tôi trả lời thay.
- Hừ! - Kiệt không thèm đếm xỉa đến hắn, quay qua nó mỉm cười. - Cậu giúp tớ chút được không? Tớ... không ngồi dậy được, làm sao ăn gì nổi.
- A! Để tớ...
- Em ở đó! Để anh!
Hắn lạnh lùng gạt phăng nó qua một bên, xăm xăm lại gần, dựng Kiệt dậy.
- A! Cậu...
- Ồ, xin lỗi! Tôi lỡ mạnh tay quá!
- Cậu tự ăn được chứ? Có cần tôi đút không?
- Không cần, hừ!
Hắn nhếch mép cười nửa miệng. Có vẻ việc trêu tức nhau làm hai tên này cảm thấy vui đây. Chỉ có nó đứng ở giữa là không hiểu nổi chuyện gì. Haizzz...
* * *
- Cậu ta ổn không chị?
- Ổn!
Hà Yên ngả người xuống ghế,ngáp dài vẻ mệt mỏi, gật nhẹ đầu với cô nữ sinh tó...