hứ?
- Được.
Khẽ đáp một tiếng, Hà Yên rời mắt khỏi người nó, xoay người bỏ đi. Trò vui của cô ta... bây giờ mới thực sự bắt đầu...
* * *
"Cộc cộc"
Hà Yên đưa tay lên gõ nhẹ cánh cửa. Một tiếng động vang lên, cánh cửa bật mở. Một gương mặt xuất hiện, dù đã cố lau nhưng vẫn dễ dàng nhận ra hững vệt nước mắt còn đọng lại. Khẽ nhíu mày, Hà yên nhẹ giọng hỏi:
- Em lại khóc sao?
- Liên quan gì đến chị? - Nhiên quay mặt đi, chùi mạnh mặt mình.
- Được rồi! Đừng chùi nữa. Nhìn em đi, hốc hác quá! Như vậy làm sao đủ sức giành giật với con bé kia.
- Tôi mệt rồi, không muốn giành giật gì nữa. - Giọng Nhiên trầm xuống.
- Em dễ bỏ cuộc vậy sao? - Hà yên cười khẩy. - Lúc đầu thấy quyết tâm lắm mà. Giờ chỉ biết ngồi một chỗ khóc sao? Có khóc cũng phải khóc trước mặt cậu ta kìa.
Nhiên im lặng...
- Có cách để khiến cậu ta phải rời xa con bé đó.
- Sao cơ?
- Ngạc nhiên lắm hả? - Ngừng một chút, hà yên tiếp tục. - Cậu ta với em quan hệ vốn rất tốt, đúng không?
- Phải. Thì sao? - Nhiên hoài nghi nhìn.
- Vậy thì... có thể dùng cách này...
Hà Yên cười, ghé sát tai Nhiên, thì thầm cái gì đó. Mặt Nhiên lập tức biến sắc:
- Cái này...
- Sao? Sợ à? Vậy mà chị tưởng em yêu cậu ta đến mức có thể hi sinh tất cả chứ. Hóa ra cũng chỉ có vậy. - Hà Yên nhếch mép, vẻ coi thường.
- Nhưng... - Nhiên mím chặt môi.
- Yên tâm. Em chỉ cần làm theo lời chị. Chị sẽ lo tất cả. Em sẽ không có chuyện gì đâu.
- Tôi... - Suy nghĩ trong giây lát, nhiên thở dài, lập tức ngẩng đầu lên, đáp với giọng quả quyết. - Được.
Cách này không thực sự hay cho lắm, nhưng có lẽ cũng tách được hai người đó ra, dù là tạm thời cũng được.
- Tốt. - Đôi mắt lóe lên sự gian xảo, Hà yên khẽ cười. - Vậy màn kịch này chuẩn bị bắt đầu.
"Tít tít". Tiếng điện thoại vang lên. Hắn vội lấy chiếc điện thoại trong túi ra. Trên màn hình hiện ra một tin nhắn với một cái tên: Nhiên. Vừa nhìn thấy chữ đó, trong lòng hắn chợt trào dâng một cảm giác bất an. Ngón tay đặt trên bàn phím chợt chần chừ, do dự một lúc, cuối cùng vẫn nhấn "xem".
Bên trong tin nhắn chỉ có hai chữ: "Vĩnh biệt". Hai chữ này... Nhiên có ý gì? Không lẽ... Không thể. Nhiên không dại khờ đến thế chứ? Trong lúc đầu óc hắn còn đang muốn điên lên, tin nhắn thứ hai đến đã khiến hắn khẳng định, suy nghĩ vừa thoáng qua trong đầu là đúng: "Chúc cậu luôn hạnh phúc. Hẹn gặp kiếp sau".
Không kịp suy nghĩ gì nhiều, hắn lao như một mũi tên bắn ra khỏi phòng tập, để lại nó với gương mặt ngơ ngác. Ngẩn ra mất mấy giây, nó vội vã chạy theo hắn, nhưng lại bị một cánh tay chặn lại. Là Hà Yên. Khóe môi khẽ nhếch lên, cô ta cười khẩy, bảo nó:
- Cô tốt nhất đừng đi theo. Bọn họ. - Hếch mặt về phía cửa hắn vừa đi ra. - Hôm nay bọn họ cần khoảng không gian riêng tư.
- Bọn họ? - Nó nhíu mày.
- Là Nhiên và Lâm.
- Cô nói vậy là ý gì?
- Chắc tôi không đến nỗi phải nói rõ hết chứ? Hãy tự hiểu đi. À, mà có lẽ... một chút nữa thôi chính miệng cậu ấy cũng sẽ nói.
Hà Y...