"Để tôi nghĩ!" Cầu Đào dùng cánh tay trái không bị trật khớp ôm đầu, đau đớn nhắm nghiền hai mắt.
Cô gái nhẹ nhàng nói: "Cô ấy nói thật dễ nghe, nhưng Tiểu Đào này...."
"Lúc này em đừng làm anh loạn thêm nữa, để anh yên tĩnh suy nghĩ được không?"
Na Lan nói: "Đương nhiên, anh có thể từ từ mà nghĩ, chỉ phiền vị cô nương này hãy đưa Viên Viên ra cho tôi gặp, được chứ?"
Khuôn mặt gái bỗng biến sắc, Na Lan cũng giật mình, đây không phải điềm lành.
"Em hãy đưa con bé ra trước, cho họ gặp nhau cũng được." Cầu Đào nói, ánh mắt có chút đờ đẫn.
"Nhưng..." Cô gái dường như sắp khóc, thì thầm bên tai Cầu Đào, không biết nói gì mà cuối cùng nức nở khóc.
Cầu Đào quát lên: "Em điên à? Làm sao em...em cho rằng mình thật sự là "Số Mười Ba à?" Hắn xông vào động nhỏ, sau đó đau đớn gào lên: "Xong rồi, xong rồi, chúng ta xong rồi!"
Lẽ nào Viên Viên gặp bất trắc rồi?
Cầu Đào đi ra với vẻ vô hồn chán nản, giữ chặt vai cô gái, lay mạnh nói: "Em làm hỏng hết mọi việc rồi! Em thực sự cho rằng anh có thể làm được những việc như thế ư?"
"Ánh mắt anh nhìn cô ta như thế, em biết việc đó sớm muộn gì anh cũng làm"
Na Lan lại không thể kiềm chế được, nói: "Các người đang nói gì vậy? Việc gì? Viên Viên đâu? Viên Viên ở đâu?"
"Chết rồi!" . Cầu Đào chỉ vào cô gái nói: "Cô ấy tưởng tôi thích Viên Viên, sợ tôi quay về sẽ cưỡng hiếp Viên Viên, nên bóp cổ chết Viên Viên rồi!"
Viên Viên? Cầu Đào gọi Thành Viên Viên thân mật thế này? Trong lúc hoảng loạn cực độ Na Lan nghĩ ra, lúc mới gặp, tính cách hắn đích thực có xu hướng bạo lực, nhưng đặc trưng tính cách của hắn là tự ti, khát khao quyền lực, điển hình của tính phạm tội.
"Nhất định anh sẽ làm thế!" Cô gái nói, " Chẳng phải trước kia anh cũng đối với em như vậy? Chỉ có điều bây giờ em yêu anh rồi, em nguyện đi theo anh, anh là của em, chỉ là của em thôi, em không thể để anh chạm đến bất kỳ người con gái nào khác! Giết c&ocir...