bị mất tích. Quá vui sướng với ý tưởng mới này, tôi vội mở ngay thư mục ảnh có những tấm ảnh cũ chụp ở nhà thằng Long. May quá đây rồi, tôi tìm thấy thư mục có chứa ảnh dạo chụp hôm sinh nhật nó, cũng may hồi đó chúng tôi chụp khá nhiều ảnh, có đủ góc khác nhau trong căn phòng. Nhìn những hình ảnh hồi đó làm tôi thấy buồn và nhớ thằng bạn kinh khủng, cảm xúc dâng trào nghèn nghẹn ở cổ họng. Cứ mỗi tấm ảnh tôi lại đem so với tấm ảnh mới chụp được ở những góc tương tự. Đang xem dở tôi chợt dừng lại ở một góc, ở tấm ảnh cũ tôi và Long đang cùng cầm mỗi đứa 1 miếng bánh gato trát vào mặt nhau nhoe nhoét, nhưng ở phía sau… phía sau là cái tủ kính bầy mấy chai rượu của ông Hải, và …. ĐÂY RỒI, tôi đã phát hiện ra điểm khác lạ khi đem so với tấm hình mới. Vui mừng quá đỗi tôi ngồi trân trân nhìn 2 tấm hình, đầu óc vô cùng hưng phấn. Điểm khác lạ đó chính là những tấm đề can hình sôn-gô-ku của thằng Long dán đầy mặt kính của chiếc tủ ở trong tấm hình cũ, nhưng trong tấm hình mà Lan chụp hôm đó, những tấm đề-can đó đã không cánh mà bay. Long vốn rất thích nhân vật truyện tranh sôn-gô-ku, nó thường tiết kiệm tiền ăn sáng để mua poster, đề-can về dán trong phòng riêng, dán chán trong phòng nó dán cả xuống tủ kính phòng khách. Quá quen với chiếc tủ kính dán đầy đề-can sôn-gô-ku, bảo sao sau hôm Long mất tích tôi thấy có gì khác khác. Nhưng tại sao những tấm đề-can đó lại biến mất? có liên quan gì đến việc mất tích của Long? Nhớ lại hình ảnh oan hồn hiện về trong cơn ác mộng với máu me be bét chảy trên đầu, tôi đã lờ mờ hiểu ra điều gì đó. Lập tức tôi vạch ra một kế hoạch mới, một kế hoạch liều lĩnh nhất mà trước nay tôi chưa từng nghĩ đến.
Phần 6: Hành động.
Trời Hà Nội cuối xuân chưa vào hẳn hè, ban ngày nắng nóng nhưng về tối muộn lại có nhiều gió và se se lạnh. Không biết có phải do quá lo lắng trước phi vụ hành động sắp tới không mà người tôi thấy ớn lạnh, đang ngồi thu lu ở một quán nước đầu ngõ nhà thằng Long, tay cầm chén nước chè nóng mà thi thoảng tôi vẫn nổi da gà. Tôi định bụng ngồi đây đến khoảng đúng 12h đêm rồi sẽ tiến hành phi vụ mà mình đã vạch sẵn trong đầu. Kế hoạch của tôi đêm nay là đột nhập vào nhà Long và tìm hiểu cho rõ vấn đề, đặc biệt là cái tủ kính phòng khách, sự thay đổi đó chắc chắn không phải không có nguyên nhân. Đang miên man ngồi nghĩ thì bà bán nước bắt chuyện với tôi, giờ này đã quá muộn, một thằng học sinh lớp 9 mặt non choẹt hiền hiền như tôi mà còn ngồi đây kể cũng hơi lạ:
- Cháu là bạn thằng Long đúng ko? Bà thấy chúng mày hay đi cùng nhau qua đây. Sao hôm nay ngồi quán bà muộn thế?
- Dạ … cháu…
- Mà chuyện thằng Long kể cũng lạ ghê, mấy hôm rồi cũng có mấy chú đồng chí công an khu vực qua hỏi bà thông tin, khổ, bà có biết gì đâu, bà chỉ biết Long cũng như mày ý, ngoan lắm, suốt ngày chỉ thấy cắp sách đi học, mà gặp bà là khoanh tay chào. Thanh niên bây giờ được như chúng mày hiếm lắm. Khổ thân thằng bé bỏ nhà mấy hôm rồi mà không thấy về.
Nói đến đây một cơn gió ùa qua quán, chiếc bóng đèn điện đang treo trên tấm mái đung...