đưa làm cho bóng của mọi vật trở nên chao đảo…
Lại có thêm mấy thanh niên đỗ lại vào uống nước, tranh thủ lúc bà lão tập trung bán hàng, tôi đứng dậy đi vào ngõ nhà thằng Long.
Cái ngõ hôm nay tối thế, cơn mưa lúc chiều khiến cho đường trở nên trơn trượt, tôi vài lần suýt ngã nên phải nép sát vào cạnh tường để tránh mấy vũng nước đọng. Đâu đó quanh đây lại có tiếng mấy con mèo hoang kêu gào đối nhau từng hồi, thêm cả tiếng ve râm ran càng làm không khí trong ngõ thêm ai oán. Căn nhà thằng Long đã hiện ra trước mắt, nhìn lên thấy đèn đã tắt hết, tôi cho tay vào túi kiểm tra lại chiếc đèn pin mang đi từ nhà. Hít một hơi dài lấy tự tin, nhìn quanh xem để chắc chắn không có ai, tôi khéo léo trèo qua chiếc rào sắt phía ngoài cùng rồi nhảy vào phía trong 1 khoảng sân nhỏ. Gì chứ việc leo vào phòng thằng Long trước đây đã vài lần tôi làm rồi, nhất là mấy lần nó bị phạt không được ra khỏi nhà, tối tối tôi hay trèo vào chơi cùng cho nó khỏi buồn. Chính vì vậy giờ đây công việc trèo vào phòng nó trở nên thật đơn giản, tôi nhanh nhẹn bám vào đường ống cống và leo thoăn thoắt lên. Cũng may cửa sổ không chốt ở trong, tôi nhẹ nhàng trườn người vào, cố không để gây tiếng động rồi rón rén đi ra khỏi phòng nó để xuống tầng 1 phòng khách. Nhà này thì tôi thông thuộc như nhà mình nên không gặp khó khăn gì với việc mò mẫm đi trong bóng tối. Xuống đến phòng khách tôi rón rén tiến về phía chiếc tủ kính rồi bật đèn pin lên, soi kỹ vào vị trí chiếc tủ và cái bàn gỗ bên cạnh. Ngồi lúi húi soi xét một lúc thì tôi chợt phát hiện ra một dấu vết màu đỏ phía sau cái chân bàn kê cạnh cái tủ kính, vết này khuất phía sau chân bàn nên cũng khó phát hiện. Tiếp tới tôi mò bàn tay xuống gầm tủ kính, và… đúng như dự đoán, có 1 vài mẩu kính vỡ còn rất mới, bốc vài mẩu đó lên tay, soi đèn pin vào thì tôi thấy chúng bị nhuốm đỏ, đưa lên mũi ngửi thì đúng một mùi tanh tanh của máu. Tất cả những bằng chứng thu được thật đúng theo những lập luận của tôi, vậy lần đột nhập này kể ra cũng khá thành công.
Đang vui mừng vì kết quả đạt được thì tôi bỗng giật bắn mình nghe thấy tiếng kẽo kẹt ở tầng trên. Tắt vội đèn pin tôi ngồi im thin thín để lắng nghe, tiếng kẽo kẹt vẫn lặp lại đều đều. Quái lạ, giờ này đã khuya lắm rồi, tiếng động kỳ quái đó ở đâu ra nhỉ. Lúc đó tim tôi đập thình thịch, da gà nổi hết lên, băn khoăn không biết có nên lên tầng tìm hiểu không. Mà đằng nào muốn thoát ra khỏi ngôi nhà tôi cũng phải vào lại phòng thằng Long ở tầng 2 để trèo ra. Tôi rón rén đi lên tầng 2. Phòng mẹ và dượng thằng Long ở ngay cạnh phòng nó, nếu muốn đi vào phòng nó thì phải đi qua trước cửa phòng 2 vợ chồng, mà lạ nhất lúc này đây tôi thấy có ánh đèn mờ mờ chiếu ra từ cánh cửa khéo hờ phòng 2 ông bà, nói đúng hơn, sau khi ông Hải tự tử, giờ chỉ còn là phòng của 1 mình bà Mai. Càng đi lên cầu thang tiếng kêu kẽo kẹt càng rõ dần, có vẻ như chúng phát ra từ trong phòng bà. Tôi định mặc kệ tiếng động đó và thoát ra ngoài qua phòng Long, nhưng tính tò mò thôi thúc tôi phải tìm hiểu nguyên nhân của âm thanh kỳ bí này. Tôi rón rét bước t...