Nếu nàng không nhanh chút nghĩ biện pháp làm cho mình tỉnh táo lại, nói không chừng hai gò má của nàng lát nữa thật sự muốn bỏng rồi!
Viêm Tử Huyền nhìn bộ dáng nàng kia rõ ràng muốn trốn tránh, con ngươi đen chớp động lên nụ cười ôn nhu.
Nếu xác nhận tâm ý của hắn, như vậy hắn liền "Tạm thời" buông tha nàng, dù sao bọn họ cùng một chỗ ngày còn dài mà!
Sắc trời bắt đầu tối bọn họ đã tới một cái thành nhỏ, đi vào một gian ngoài nhà trọ.
Viêm Tử Huyền cùng Tô Trữ Nguyệt đi trước tiến vào nhà trọ, Trương Chí đi cất xe ngựa.
Bọn họ vừa mới ngồi, gọi đồ ăn, chỉ thấy một gã tiểu nhị bỗng nhiên đi tới ngoài cửa, như là thỉnh người nào rời đi .
Chính là cảm thấy nghi hoặc hết sức, bọn họ nghe thấy bàn cách vách truyền tiếng nói —
"Bên ngoài đại khái lại là vậy đối với tổ tôn đi!" (A Tử: tổ tôn nghĩa là ông cháu nhá cả nhà)
"Cái gì tổ tôn? Làm sao vậy?"
"Ai, là một lão đầu nhi dẫn theo cháu gái, hôm qua cái ta vừa vặn nghe thấy bọn họ nói chuyện, nguyên lai bọn họ vốn định đi Giang Nam , kết quả ngày hôm trước vòng vo bị trộm , lưu lạc tới chỉ có thể xin ăn ."
"Như thế nào thảm như vậy?"
"Đúng vậy , ai. . . . . . Nếu chỉ là giúp một lần, hai phần cơm có thể được, nhà trọ người ta là muốn buôn bán , cũng vẫn làm không thể cho bọn họ ăn uống chùa? Nếu những người xin ăn ở gần đây đều chạy đến, thì sẽ không hết."
"Bất quá vậy đối với ông cháu cũng thực đáng thương, một cái lão nhân gia dẫn theo tiểu cô nương mười sáu, bảy tuổi, một già một trẻ, cũng không biết ngày hôm nay ăn gì chưa?"
Nghe xong lời của bọn hắn, Tô Ninh Nguyệt không khỏi nhăn đầu lông mày, trong lòng đồng tình không thôi.
Nàng quay đầu nhìn phía Viêm Tử Huyền, còn chưa mở miệng, hắn đã nói : "Tiểu Nguyệt Nhi, ta đi mời bọn họ tiến vào cùng nơi dùng cơm đi?"
Tô Trữ Nguyệt mắt sáng lên, lập tức gật đầu, nàng đang có ý này đâu!
Viêm Tử Huyền đứng dậy đi ra ngoài, chỉ thấy tiểu nhị thái độ khách khí nhưng kiên định hai ông cháu rời đi.
"Lão bá, cô nương, tại hạ gọi nhiều đồ ăn lắm, nếu như không chê ..., liền vào cùng ăn đi?" Hắn khách khí hỏi.
Tiểu nhị mắt thấy có khách nhân nguyện ý xuất tiền mời khách, tự nhiên không hề đuổi người, xoay người quay về nhà trọ đi làm việc khác
"Đa tạ vị công tử này hảo tâm." Lão nhân gia vẻ mặt cảm kích nói lời cảm tạ."Đây là cháu gái ta Lệ Phương, hai ông cháu chúng ta cám ơn."
"Đa tạ công tử." Uông Lệ Phương vừa nhìn thấy Viêm công tử kia tuấn mỹ dung mạo, hai gò má lập tức bị lây đỏ ửng, đáy mắt cũng hiện lên tia ái mộ chi tình.
"Đừng khách khí, nhị vị xin mời!"
Trương Chí lúc này an trí xong xe ngựa, cùng đi tiến vào nhà trọ.
Tô Ninh Nguyệt ngẩng đầu nhìn qua, vừa vặn thấy Uông Lệ Phương lấy ánh mắt ái mộ nhìn Viêm Tử Huyền, làm nàng mỉm cười cứng nhắc nói, một loại cảm giác không quá thoải mái từ đáy lòng xông lên.