có Viêm công tử cùng tùy tòng của hắn, vừa nhìn thấy Tô Ninh Nguyệt, nàng kinh ngạc rất nhiều, đáy mắt không khỏi hiện lên vẻ thất vọng.
"Nguyên lai, công tử đã có thê thất."
Thê thất? Tô Ninh Nguyệt mặt nóng lên, vội vàng lắc đầu phủ nhận.
"Ta không phải thê tử của hắn!"
Uông Lệ Phương nghe vậy nhãn tình sáng lên, nhịn không được truy vấn: "Thật không phải ?"
"Tại hạ chưa thành thân, nàng quả thật không phải thê tử của ta." Ít nhất trước mắt còn không phải —— Viêm Tử Huyền ở trong lòng bổ sung này một câu.
Nghe thấy đáp án của Viêm Tử Huyền, Uông Lệ Phương trên mặt cô đơn trở thành hư không, đôi tròng mắt kia lại lần nữa tràn đầy ái mộ đối với Viêm Tử Huyền .
Tô Ninh Nguyệt ngực giống như bị cái gì tắc nghẽn, trầm bổng khó chịu, cho dù tiểu nhị đưa lên một bàn thức ăn sắc hương vị đều đủ, nàng nhưng không có nửa điểm hợp khẩu vị.
"Đa tạ công tử." Uông Lệ Phương vẻ mặt cảm kích nói: "Nếu công tử không khẳng khái hào phóng, chỉ sợ ông ta cùng ta chịu đói rồi, công tử đại ân đại đức, Lệ Phương nên như thế nào báo đáp mới tốt?"
Viêm Tử Huyền lắc lắc đầu."Uông cô nương nghiêm trọng, một chút chuyện nhỏ này, không cần báo đáp."
"Không, nhận một chút ân huệ cũng nên báo đáp, công tử ở thời điểm Lệ Phương khó khăn nhất vươn tay trợ giúp, cho dù là muốn Lệ Phương cả đời làm nha hoàn để báo đáp công tử, cũng không đủ nha!"
Cả đời?
Nghe thấy ba chữ kia, lại nhìn Uông Lệ Phương kia vẻ mặt tràn ngập ái mộ, Tô Ninh Nguyệt tâm tình không hiểu phiền chán, đơn giản nhắm mắt làm ngơ, không hề nhìn về phía bọn họ.
"Uông cô nương thật sự không cần suy nghĩ nhiều." Viêm Tử Huyền khách khí nói, ánh mắt bỗng nhiên hướng Tô Trữ Nguyệt cười yếu ớt hỏi: "Tiểu Nguyệt Nhi, cá với ngươi có cừu oán sao?"
"Két?" Cá? Có cừu oán?
Tô Trữ Nguyệt sửng sốt, theo ánh mắt của hắn cúi đầu vừa thấy, mới phát hiện một con cá, đã bị chiếc đũa của nàng ngấy tới chia năm sẻ bảy.
Hai gò má của nàng nóng lên, miệng lại hừ nói: "Ta chính là thích ăn thịt bò, không được sao?"
Thấy vẻ mặt nàng giận dỗi, Viêm Tử Huyền mắt chợt lóe.
Cô nàng này hình như đang ghen?
Con ngươi đen ở chỗ sâu xẹt ý cười, nhưng hắn không biểu hiện ra ngoài, thần sắc tự nhiên quay đầu đối với ông lão bên cạnh nói : "Lão bá, Uông cô nương, nếu nhị vị không thích ăn thịt bò, ta mặt khác lại có gọi con cá khác?"
"Không cần, công tử."
"Vậy các ngươi nhị vị ăn nhiều một chút."
Mắt thấy Viêm Tử Huyền giống như đem nàng làm người tàng hình, chỉ lo tiếp đón đối với tổ tôn, Tô Trữ Nguyệt trong lồng ngực cảm thấy khó chịu càng mãnh liệt rồi, nàng liều mạng muốn đè nén xuống, nhưng căn bản làm không được.
Trong lồng ngực giống như dấy lên một ngọn lửa, cháy sạch làm tâm nàng không yên, làm nàng thiếu chút nữa đã đem đôi đũa trong tay bẻ gẫy —— nếu khí lực của nàng lớn hơn nữa một chút mà nói..., chiếc đũa khả năng...