của em đang ở chỗ anh, sao mà gọi được?” Anh đung đưa chiếc di động của tôi.
Chẳng trách mà hôm nay không nghe thấy tiếng di động đổ chuông, tôi cầm lấy di động. Chương Ngự nói: “Tối qua Chương Sính gọi điện thoại cho em đấy”.
“Anh không nghe máy à?”
“Đương nhiên là không, anh làm gì có thời gian mà nói chuyện với nó chứ? Bận chết đi được”.
Bận ôm gái chứ gì. Tối qua bỏ mặc tôi ở nhà hàng, cùng đi với người đẹp rồi không thèm quay lại.
Tôi ngồi trong xe Chương Ngự, gọi điện thoại lại cho Chương Sính, “Lớp trưởng, tìm mình có việc gì vậy?”
Tiếng cười ha ha của Chương Sính vang ra từ di động, “Thứ 6 tuần này có một trận đấu bóng rổ, có hai tấm vé, cậu đi xem với mình nhé?”
Trước đây tôi đã hứa phải mời cậu ấy đi xem trận đấu bóng rổ, thế nhưng, mãi không có cơ hội, lần này, dù thế nào cũng phải đi xem cùng với lớp trưởng.
“Cũng được. Lúc nào và ở đâu?” Tôi hỏi.
“Trưa thứ 6 mình đến đón cậu, rồi đi ăn, sau đó đi xem bóng rổ”. Cậu nói.
Tôi sợ không nhớ được, phải lấy bút từ trong túi ra, xé một tờ giấy, ghi lại lời cậu nói.
Sau khi nói chuyện điện thoại với lớp trưởng xong, tôi mải nghĩ mãi về việc xem bóng rổ, cũng không để ý đến sắc mặt Chương Ngự đã thay đổi từ lúc nào, từ nắng chuyển sang âm u, còn chẳng có cơ hội để xuất hiện nhiều mây.
“Em bảo này, em đã làm gì đắc tội với anh chứ?”
“Không có”. Anh lái xe chậm lại, rẽ sang một hướng, dừng xe lại trước cửa Tân Cửu Long.
“Chẳng phải là đi ăn mì chua cay sao?” Tôi hỏi.
“Ở đây mới có đồ chính tông”. Anh chỉ chú ý đến việc dừng, cũng chẳng thèm nhìn tôi, lạnh lùng nói một câu: “Xuống xe”.
Lại giở thói đại thiếu gia với tôi gì chứ. Tôi quyết định mặc kệ.
Mì chua cay rất chính tông, nhưng bữa ăn này thật sự quá khó khăn. Hôm nay là anh mời tôi đến ăn mì chua cay hay là để nhìn sắc mặt cau có của anh?
Biết anh không ăn cay, tôi đặc biệt cho anh món sườn, nhưng anh chẳng buồn động tới. Tôi cũng chẳng gây sự với anh mà. Chương Ngự có phải là mắc chứng tiền mãn kinh không?
Tôi cứ cúi đầu ăn, anh gọi hai chai bia, một mình uống hết, chẳng rót cho tôi giọt nào.
Bầu không khí quá nặng nề, tôi quyết định phá vỡ bầu không khí trầm mặc, “Phục vụ, tính tiền. Còn những thứ này, tất cả đều gói mang về”. Tôi chỉ vào đĩa sườn và cá trên bàn.
Chương Ngự nhìn tôi thở dài.
Một bữa cơm những 658 tệ, đúng là quá xa xỉ. Trong ví tôi có 1000 tệ tiền hỗ trợ cơ quan vừa mới phát, còn chưa kịp gửi vào thẻ ATM, trước khi Chương Ngự trả tiền, đã đưa toàn bộ số tiền cho cô nhân viên: “Không cần trả lại”. Tôi cũng muốn làm người hào phóng một lần.
Nhân viên phục vụ ngẩn người nhìn tôi, nói: “Chị đưa 700 tệ được rồi”.
Tôi xách đồ ăn gói đem về ra khỏi cửa hàng, Chương Ngự ở phía sau gọi tôi: “Điền Khả Lạc, anh đưa em về”.