“Em chẳng cần, thế này thì giống gì chứ? Khéo lại bị người khác hiểu nhầm”. Tôi lại kiên quyết rụt tay về.
“Vậy vừa rồi em muốn ai hiểu nhầm? Tiêu Viễn à?”
“Không phải”. Tôi rầu rĩ trả lời.
Bầu không khí trong nhà hàng Khải Thụy rất tuyệt, tâm trạng của Chương Ngự cũng khá tốt, luôn miệng cười, trò chuyện phiếm với tôi.
“Sao ở dưới khu chung cư của nhà em lại viết chữ tháo dỡ?”
“Anh đến khu nhà em lúc nào vậy?”
“Trước khi đến đón em”. Chương Ngự thản nhiên nói, “Sau khi đến, mới nhớ ra hôm nay em đi làm, cho nên lại đến cơ quan em... Lẽ nào thực sự sắp tháo dỡ?”
“Đúng vậy, miếng đất đó bán cho một cơ quan nghiên cứu khoa học của một bộ nào đó, họ muốn xây dựng tòa lầu thí nghiệm. Người trong khu tôi đã dò hỏi được vể chủ đất mới”.
“Bao giờ tháo dỡ? Em dự tính thế nào?” Chương Ngự lo lắng cho tôi.
“Không rõ thời gian cụ thể, đi một bước, tính một bước vậy”. Xe đến chân núi ắt có đường, bây giờ lo lắng về điều này có lẽ còn quá sớm.
Tôi không muốn Chương Ngự quá bận tâm về việc của tôi, bèn cố tình giả vờ thư thái, hỏi Chương Ngự: “Không phải là hôm qua anh đánh mạt chược lại thắng nên mới mời em đi ăn đấy chứ?”
“Đã ba tháng nay không sờ đến mạt chược rồi, đi đâu mà đánh thắng chứ?”
“Chẳng phải anh thường chơi mạt chược định kỳ sao?”
“Mấy tháng nay đều ở nước ngoài, bận rộn đợt hàng quân dụng...” Anh chợt nhận ra mình đã nói hơi nhiều, mỉm cười, “Nói cho em, em cũng chẳng hứng thú”.
“Thì ra anh ở nước ngoài à?” Tôi cứ tưởng anh vẫn ở Bắc Kinh.
“Chẳng quan tâm anh chút nào cả, phạt 3 ly rượu”.
Chương Ngự gọi chai rượu vang, vừa nhìn thấy màu sắc và độ trong là biết ngay loại rượu lâu năm.
“Không cần phạt, em tự uống. Nhưng em nói trước, uống xong 3 ly này là em không uống nữa đâu đấy”.
“Tùy em”. Chương Ngự rút từ trong túi ra một chiếc hộ, “Phải rồi, cái này cho em”.
“Thứ gì vậy?” Tôi hiếu kỳ mở ra xem, là một chiếc đồng hồ đeo tay, hơn nữa còn là chiếc đồng hồ mà tôi đã từng muốn mua.
“Đợt trước đi Thụy Sĩ, vừa vặn nhìn thấy, nên mua cho em”.
“Bao nhiêu tiền ạ? Đắt hơn hay rẻ hơn trong nước? Em lấy tiền trả anh”. Tôi biết anh không thiếu tiền, nhưng việc nào ra việc nấy.
“Vậy thì tốt nhất là em nên trả luôn tiền vé khứ hồi”.
Thế thì có khi còn đắt hơn chiếc đồng hồ này nhiều. Cá Mực chết tiệt, dám đục khoét tôi.
“Em chỉ trả tiền mua đồng hồ thôi”.
“Thế thì anh thiệt quá. Hay là đợi sau này anh thích món đồ gì, em mua cho anh nhé”. Anh đề nghị.
“Đồng ý”.
Nhìn bộ mặt tươi cười rạng rỡ của anh, tôi biết chắc chắn mình chẳng được lợi lộc gì.
“Loại rượu này vốn chẳng khác gì nước ngọt mà”. Vì nghĩ như vậy, nên tôi đã uống một cách hăng say.
Nhìn bóng dáng Chương Ngự trước mắt cứ đung đưa...