“Thù lao của diễn viên chính tới bảy con số cơ đấy”. Viên Viên khẽ nhắc nhở tôi.
Tôi lườm cô bạn một cái, “Cậu còn nói nữa, lần sau mình không thèm đi cùng cậu nữa đâu”.
Sau khi thử vai xong, cùng Viên Viên bước ra ngoài, nhìn thấy chiếc xe Mer Benz sang trọng của Chương Ngự, không hề cảm thấy ngạc nhiên.
Chúng tôi đi vòng ra sau xe Chương Ngự để bắt taxi về nhà, tôi và Viên Viên lúc này không ai muốn gặp Chương Ngự cả. Viên Viên sợ Chương Ngự biết cô làm thêm công việc khác, tôi sợ nhìn thấy anh không biết nên nói gì.
Về nhà xem lễ ra mắt Album ca nhạc mới của Giang Nhã, trong ống kính máy quay không hề nhìn thấy Chương Ngự. Vị khách mời này chắc không dễ gì xuất hiện ở ống kính, thế chẳng phải đồng nghĩa với việc bố cáo thiên hạ, anh có quan hệ khác thường với Giang Nhã.
Tự cười nhạo mình vô vị và nhiều chuyện, thế nên tắt tivi, bật vi tính tham gia trò chơi ma quỷ và thú dữ. Khi đăng nhập, nhìn thấy số hiệu của Chương Ngự vẫn đứng im ở NPC[13"> không hề nhúc nhích.
Tôi đăng ký thân phận nam giới, cho nên Chương Ngự không hề nhận ra tôi.
Tôi thử chào hỏi anh, anh trả lời lại ngay.
Tôi hỏi sao anh cứ đứng yên một chỗ, anh gửi lại cho tôi hình khuôn mặt cười: “Tôi đang suy nghĩ vấn đề”.
“Là vấn đề gì mà anh phải bỏ nhiều thời gian suy nghĩ đến thế?”
“Rất quan trọng, đang nghĩ xem nên tỏ tình với người mình thích như thế nào”.
Lẽ nào anh vẫn chưa tỏ tình với Giang Nhã? Thật khó mà tin nổi. Nhìn thái độ của Giang Nhã, sao có thể không biết được chứ?
“Có lẽ, người anh thích đã biết tâm ý của anh rồi”.
Hồi lâu không thấy trả lời, nhưng Chương Ngự vẫn đứng ở đó không cử động. Mãi lâu sau anh mới trả lời lại một câu: “Cậu biết không?” Cái gì mà lộn xộn thế? Có lẽ cùng một lúc nói chuyện với quá nhiều người, nên gửi nhầm.
Tôi mặc kệ anh, đi đánh quái cùng với những người bạn trên mạng. Chơi đến cuối cùng, khi thoát ra ngoài, nhìn thấy Chương Ngự vẫn đứng ở vị trí cũ, không hề nhúc nhích.
Hôm sau, Chương Ngự gọi điện thoại cho tôi, nói: “Chúng ta đi đến sông Bắc Đới nghỉ mát đi”.
Tôi còn phải làm việc, sao có thể nói đi là được? Thế nên từ chối ý tốt của anh, “Tiểu nữ đang bận muốn chết đấy, không đi được đâu”.
“Vậy thì đi đến trường đua, anh dạy em cưỡi ngựa, em thấy sao?”
“Có phải là cuối tuần đâu, tự hành hạ mình làm gì chứ?” Đến trường đua phải đi một quãng đường khá xa, lái xe cũng đủ mệt rồi.
“Vậy thì chúng ta đi đến nhà hàng Tây ăn đồ Tây nhé?” Chương Ngự đưa ra một loạt những lời đề nghị, khiến tôi nghi ngờ anh có mục đích gì đó.
“Có việc gì, ngài hãy nói thẳng luôn đi”. Tôi cười anh vòng vo tam quốc, rào trước đón sau không phải là phong cách của Chương Ngự.
“Cũng không có việc gì quan trọng”. Anh ngượng nghịu trả lời.
Không có việc gì, nói linh tinh nhiều thế. “Nếu lãnh đạo không có chỉ th...