>
“Ánh mắt này của anh không giống như thích một người, mà lại giống như muốn giết người”. Tôi đưa ra suy nghĩ của mình, giúp anh sửa chữa sai sót, “Thích một người, ánh mắt cần phải như thế này, tràn đầy tình cảm, dịu dàng như nước…” Tôi nhìn Chương Ngự giống như trước đây nhìn Tiêu Viễn.
Anh quả nhiên là người thông minh, chỉ cần mấy giây đã học được ánh mắt của tôi, “Anh thích em”.
“OK, chính là như vậy. Nhưng, hình như vẫn không được giống lắm, trong tivi, khi bày tỏ thường có cả hoa tươi và nhẫn nữa, khi về, anh nhất định phải chuẩn bị cho kỹ nhé. Xem còn có gì nữa, để em nghĩ giúp anh… tốt nhất là có thêm nhạc. Phải rồi, chính là nhạc. Đàn Oóc-gan hoặc đàn Violin, tốt nhất là anh tự biểu diễn, mới có thành ý…”
“Điền Khả Lạc”.
“Có mặt”.
“Em đã nói xong chưa?”
“Xong rồi”.
“Thế thì ăn cơm”. Vẻ mặt thất bại của Chương Ngự khiến tôi bật cười, nhưng sau khi cười xong, lại thấy lòng mình trống trải.
Từ sau khi cùng đi ăn bữa cơm Tây hôm đó, một khoảng thời gian dài không gặp Chương Ngự, cũng không thấy anh đăng nhập trò chơi “ma quỷ và thú dữ”, tôi đoán anh rất bận, nên cũng không làm phiền anh.
Tôi không biết Chương Ngự đã dùng hình thức nào để thổ lộ với Giang Nhã, tôi, người thầy mèo ba chân này dạy không biết có hiệu nghiệm không? Giang Nhã có cảm động rơi lệ không?
Tin tức mật của Viên Viên khiến tôi cảm thấy kỳ lạ, “Cậu không nhìn thấy cái cô Giang Nhã đó, khóc thảm thiết ngày ở trường quay, tổng giám đốc Chương chẳng buồn liếc nhìn lấy một cái, quay người bước đi luôn”.
“Biết đâu là giả vờ”. Bây giờ đang thịnh hàng việc gây ra đủ kiểu scandal khi ra mắt giới thiệu một bộ phim điện ảnh hoặc Album ca nhạc, rồi đăng tin rầm rộ, nhân vật chính nổi đình đám, thế là bộ phim điện ảnh hoặc Album ca nhạc sẽ hot lên thôi.
“Không giống đâu, tổng giám đốc Chương của bọn mình làm gì có thời gian mà diễn trò cùng bọn họ chứ”. Viên Viên nói với vẻ rất chắc chắn.
“Vậy thì Chương Ngự chẳng phải đã nhìn thấy cậu đi đóng phim rồi sao?” Tôi kinh ngạc kêu lên.
“Đúng vậy, còn động viên mình cố gắng nữa kìa”. Viên Viên tự hào nói.
Bỗng nhiên, một hôm, Chương Ngự lãi sừng sững xuất hiện ở trước cổng cơ quan tôi, dựa người vào chiếc xe Mer Benz sang trọng đó, tay chống cằm vẻ tùy hứng.
Có lẽ là do bầu trời quá trong xanh, ánh mặt trời tươi sáng, khiến người khác có thể nhìn thấy rõ thứ ánh sáng yếu ớt phản xạ từ chiếc áo sơ mi trắng như ngà voi của anh, khiến cho khuôn mặt nhẵn mịn của anh cũng phát sáng, cả con người, trông thật sạch sẽ sáng sủa như thể không phải người chốn phàm trần.
Nếu như không có đuôi mắt khẽ nhăn, chẳng ai có thể đoán được thực sự tâm trạng anh rất không vui.
Tôi thận trọng gọi tên anh, sợ rằng sẽ phá mất bầu không khí tĩnh lặng này. Anh dường như đứng im ở đó, một lúc lâu sau mới nở nụ cười.