Đúng vậy, lâu lắm rồi, lâu đến độ chúng tôi đều cảm thấy khung cảnh này quá xa lạ, cỏ vẻ không quen.
Chương Ngự lấy từ trong xe ra một chiếc hộp chữ nhật dài, đưa cho tôi, “Món đồ này, không biết em thích không?”
Tôi từ từ mở hộp ra, bên trong là một sợi dây chuyền mặt phỉ thúy màu xanh lam, mặt hình ô-van, chạm khảm vô cùng tinh tế, dưới ánh sáng mặt trời, toát ra ánh sáng xanh dìu dịu, sáng trong nhưng không chói mắt.
Tôi vỗn chẳng có khái niệm về mấy thứ này, chỉ biết rằng phỉ thúy rất đắt tiền. Tôi cầm sợi dây chuyền giơ lên cổ mình ướm thử, đùa với anh, “Hồng nhan tri kỷ của anh không lấy à?”
“Không phải”. Anh có vẻ không vui, “Anh chẳng có ai là hồng nhan tri kỷ cả”.
“Vậy tại sao bỗng dưng lại tặng em cái này?” Tôi cầm lấy mặt dây chuyền quan sát sự thay đổi màu sắc của nó dưới ánh mặt trời.
“Tặng cho em món đồ, sao có nhiều câu tại sao thế?”
“Không có công không nhận bổng lộc mà”. Tôi cười, sợi dây chuyền này xem ra không phải loại bình thường, món đồ quá đắt tiền, tôi chẳng dám nhận đâu.
“Không lấy thì ném đi”. Tính tình nóng nảy của Chương Ngự luôn bộc phát rất nhanh, miệng anh sặc mùi thuốc nổ.
“Anh nổi nóng cái gì chứ, ai đã làm anh nổi giận, mà trút giận lên em vậy?”
Tôi không hiểu tại sao tôi luôn là người hứng chịu cơn giận của anh.
“Ngoài em ra, làm gì có ai dám làm anh nổi giận?” Anh thở dài.
“Em đã gây chuyện với anh khi nào chứ?” Ít nhất cũng đã hai tháng không gặp, sao tôi có thể gây chuyện với anh được?
“Sợi dây chuyền này, anh mua nó trong một cuộc bán đấu giá ở Đài Loan, cứ tưởng em sẽ thích nó”. Anh ủ rũ nói.
“Con người em chỉ thích tiền, lần sau đừng mua những thứ linh tinh cho em, anh cứ đưa luôn tiền mặt cho em là được”. Tôi cười nói với anh.
“Ngoài tiền ra, không có thứ gì em thích nữa sao?” Anh hỏi.
Tôi thích gì thì liên quan gì tới anh chứ? Chúng ta chỉ là bạn bè, thứ mà tôi thích chưa chắc anh đã tặng được, hoặc là anh không thể tặng nổi.
“Anh không cần quan tâm xem em thích gì, thật đấy, em và anh không thân thích”.
“Sao em lại ăn nói kiểu làm tổn thương người khác như vậy?” Anh bực bội bước lên xe, rời khỏi đấy với tốc độ nhanh nhất có thể.
Ngắm sợi dây chuyền mặt phỉ thúy đó, nhìn những hạt khói bụi nhỏ li ti đang bay lơ lửng trước mắt, tâm trạng tôi cũng trở nên mơ màng mù mịt theo. Là tôi làm tổn thương người khác sao? Tôi không thể không kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi, cố gắng cự tuyệt thứ tình cảm thấp thoáng trong tim mình.
Bởi vì, tôi biết rất rõ, tôi và Chương Ngự là hai đường thẳng song song không thể gặp được nhau.
Mấy hôm sau, Chương Ngự lại gọi điện thoại cho tôi như thể không có chuyện gì xảy ra, hoàn toàn quên hết những chuyện không vui trước đây. “Em đến đây xem bọn anh đánh mạt chược đi, một mình em ở nhà chán chết đi được”.
“Không được, em bận”. Tôi khéo léo từ chối lời mời của anh.
...