Những ngày cuối tuần của tôi đều đã được xếp lịch, cục đã có kế hoạch phân cho tôi chiếc xe ô tô, nhưng với điều kiện tôi phải thi được bằng lái xe ô tô. Cho nên tôi đã đăng ký đi học, bắt đầu học lái.
Cùng đi đăng ký học lái với tôi có một giáo sư giảng viên đại học Tôn Trác, chúng tôi được xếp vào chung một nhóm, do cùng một thầy giáo hướng dẫn. Trước đây tôi đều nghĩ, giáo sư chắc chắn là một vị đứng tuổi đeo đôi kính dày cộm, trên đầu chẳng có mấy sợi tóc, nhưng thực tế lại không giống như vậy, trông rất trẻ trung, còn có thể ca hát khiêu vũ, ngoài giờ tập lái xe, thường xuyên đưa tôi đi hát, để thay đổi không khí. Cho nên quá trình học lái xe trở nên khá thú vị.
Sau khi kỳ thi bằng lái kết thúc, để chúc mừng việc chúng tôi đều thi đỗ một cách thuận lợi, anh đề nghị cùng đi ăn một bữa, địa điểm là ở Tiêu Hương. Lúc đầu nghe đến cái tên địa danh này còn cảm thấy xa lạ, nhưng sau nghe anh nói rõ tôi mới biết, chính là nhà hàng ăn Tứ Xuyên của Côn Thiếu ở khu vực thành cổ, Tiêu Viễn đã đưa tôi đến một lần.
Vì đã đồng ý với anh, nên cũng ngại đổi chỗ. Có mấy lần cố ý nói với anh nơi đó rất đắt, nhưng anh chỉ cười, vốn không để tâm.
Thời buổi này người có tiền nhiều thật, ngay cả giáo sư đại học cũng có thể dễ dàng đi đến những nơi đắt đỏ đó.
Khi tôi đến, Tôn Trác đã ở đại sảnh tầng 1 đợi tôi, nói: “Tôi đã dặn anh rể rồi, bố trí cho chúng ta một phòng riêng trên tầng”.
Đợi đã, lẽ nào Côn Thiếu là anh rể của anh?
Đi lên tầng trên, nghe thấy tiếng mạt chược sột soạt, sau đó một đám người hiện ra, có người hét: “Đánh suốt cả một ngày, mệt chết đi được”.
Cũng có người kêu: “Lưng đau nhức quá”.
“Phải ăn thịt bồi bổ thôi”.
“Lưng đau thì cần bồi bổ thịt cừu thiến”.
“Đại ca đau lưng có phải vì hôm qua vận động quá sức không, cần bồi bổ pín cừu, cô minh tinh mới quen hấp dẫn chứ?”
“Mệt chết đi được, lần sau những loại việc thế này các cậu tự xử lý”.
“Đại ca hôm nay thắng bạc, phải mời bọn em chứ?”
“Cho các cậu hết, tôi lấy tiền làm gì”.
“Đại ca ở tình trường và sòng bạc đều thắng lớn”.
“…”
Tôi nghe ù hết cả tai, trong đám người này, Côn Thiếu, Chương Ngự, còn có cả mấy người lần trước đánh mạt chược đã từng gặp, họ đều gọi Chương Ngự là đại ca. Tôi vẫn luôn ở phía sau bọn họ, còn Tôn Trác đã đi đến cuối hành lang, tôi không đi qua được, đành phải nói: “Xin nhường đường”.
Chương Ngự quay đầu lại, ánh mắt vừa vặn bắt gặp ánh mắt tôi, “Là em à?” Anh kinh ngạc nói.
“Xin nhường đường”. Tôi mặc kệ anh, đi qua chỗ anh, theo sát Tôn Trác. Phía sau lưng có âm thanh truyền tới, “Sao vậy, đại ca, hôm nay chúng ta bồi bổ loại pín gì?”
“…”
Tất cả mọi thứ đều dần dần trở nên xa xôi, bên tai chỉ nghe thấy tiếng Tôn Trác nói: “Cứ tưởng em bị lạc đường rồi cơ”.
...