u, cửa kính trong nhà đã được thay mới, lau chùi sạch sẽ sáng loáng.
Qua cửa sổ, nhìn ra ngoài, không còn thấy những người cảnh sát vũ trang đứng canh gác ở phòng làm việc của tổ tháo dỡ di dời, ngay cả những người công nhân mặc quần áo thường làm công việc đập phá cũng không còn thấy bóng dáng đâu nữa cả.
2. Lên núi Hương Lò đánh cờ
Hôm sau đi làm trên đầu vẫn quấn băng. Tôi nhìn thấy Tiêu Viễn đứng ở trước cổng cơ quan, đứng yên như thể hóa thạch, cho đến tận khi nhìn thấy tôi mới cử động.
“Em đã đỡ chưa?” Anh nhìn miếng băng quấn trên đầu tôi.
“Ừm”. Tôi gật đầu, cố gắng mỉm cười.
Ánh nắng ban mai chiếu lên khuôn mặt Tiêu Viễn, giống như phủ lên một lớp sương, mịt mù, khiến tôi không nhìn rõ nét mặt anh.
“Khả, xin lỗi em”. Giọng nói khó khăn của anh dường như được ép ra từ trong lồng ngực.
“Tiêu Viễn, anh không có lỗi với em”. Tôi nói rành rọt, sau đó bước vững chãi đi qua anh, cơ thể và con tim đều không run rẩy, chỉ là hơi nhói đau đến khó thở.
Bộ phim điện ảnh của Viên Viên đã quay xong, kỳ nghỉ của cô cũng kết thúc, cô vẫn phải trở về noi ban đầu của cô.
Tôi và Quách Phẩm Tự cùng đi tiễn cô, Viên Viên cười rạng rỡ, nói với chúng tôi: “Khi bộ phim khởi chiếu, mình sẽ lại quay về”. Lần này, không có ai khóc, có lẽ quen với việc đi đi về về, đã quen với việc hợp tan, chúng tôi đều trở nên kiên cường hơn, không còn đau lòng khóc lóc vì sự chia ly tạm thời nữa.
Tôi đi loăng quăng trong trò chơi, gặp Chương Ngự, anh hỏi tôi tại sao không theo đoàn đi đánh yêu quái.
“Không có tâm trạng, chơi game chỉ là để tiêu khiển thời gian”. Tôi trả lời anh.
Anh nhắc nhở tôi, “Hãy đi tiêu khiển trong cuộc sống thực đi, còn có lợi cho cơ thể”.
Đúng vậy trong cuộc sống thực tìm kiếm trí tuệ và dũng khí của cuộc sống mới là cuộc sống thực sự, tôi cũng mong chờ và ước vọng lắm. Nhưng hiện thực luôn có quá nhiều điều trói buộc và không được toại nguyện. Đúng lúc tôi đang suy ngẫm về câu nói của anh, Chương Ngự gọi điện thoại tới: “Khả Lạc, em đang bận gì thế? Chúng ta đi đến đỉnh núi Hương Lò đánh cờ nhé”.
Trời, sao anh lại như biết được tâm sự của tôi vậy?
Tôi thở dốc khi leo lên được đỉnh núi Hương Lò, Chương Ngự lại có vẻ như không hề hấn gì, đã đợi ở đây từ lâu rồi.
“Anh ngồi cáp treo lên đây à?” Tôi vừa thở vừa hỏi.
“Có một đoạn đường ngắn ngủn, ngồi cáp treo làm gì?” Anh giở bàn cờ ra.
“Ôi, sớm biết thể lực mình tệ như vậy, thì đã ít chơi game, chịu khó luyện tập”. Tôi cảm thán.
“Bây giờ em mới biết à”.
“Bây giờ mới biết cũng chưa muộn mà, bắt đầu từ ngày mai, tăng cường luyện tập”. Tôi giơ cánh tay phải lên cất lời thề ở trên đỉnh núi Hương Lò.
Vừa chơi cờ, vừa ngắm cảnh. Tư duy của tôi không được liền mạch, thường xuyên ngừng suy nghĩ. Nhìn xuống chân...