nãy không nói với anh?” Sắc mặt anh lập tức tối sầm lại, bàn tay đặt lên mu bàn chân tôi, đập đập, “Em đúng là đồ ngốc”.
“Em vừa nói rồi, anh vẫn cứ mắng em ngốc”. Quá hiểu về tính cách con người này, nhìn thấy người khác không theo ý anh, sẽ mắng là ngốc.
“Em bảo ngồi cáp treo, anh nhất định không chịu, đều do anh làm hại cả đấy”.
Tôi ngồi ở bậc cầu thang khẽ oán trách, không dám lớn tiếng, bởi sắc mặt anh quá tệ, cứ trừng mắt nhìn tôi thở dài.
“Chẳng phải vì thấy em muốn luyện tập sao?” Chương Ngự xoa bóp chân tôi, ngữ khí có vẻ đã dịu đi đôi phần, “Thả lỏng một chút, ở chỗ này có đau không?”
“Đau”. Tôi kêu ầm lên, chân đã sưng tấy cả, sao có thể không đau chứ.
“Chịu đựng thêm một lúc, chúng ta xuống núi là đi tìm bác sĩ ngay”.
Tôi cứ tưởng, Chương Ngự sẽ tìm bộ đội cứu viện đến khiêng tôi, nhưng anh chỉ gọi điện thoại để gọi bác sĩ: Bác Trịnh, bạn cháu bị sái chân, bác tìm cho cháu một bác sĩ chuyên khoa xương đến xem hộ cháu nhé. Cần phải là người giỏi nhất, bảo ông ấy đến đợi ở khuôn viên số 18, bọn cháu đang đi về đây”.
Tôi ngẩn người hồi lâu, biết là không có sự lựa chọn nào khác, “Cõng”. Như vậy anh sẽ không thể nhìn thấy mặt tôi, ngộ nhỡ tôi đỏ mặt, anh cũng không thể cười nhạo tôi được.
Nằm trên lưng Chương Ngự, cảm nhận được nhiệt độ cơ thể nóng bỏng của anh, nóng ran, trái tim cũng trở nên ấm áp theo.
Chương Ngự thận trọng đi từng bước vững chắc.
“Chương Ngự, anh mệt không? Chúng ta dừng lại nghỉ một lát nhé?” Tôi đề nghị.
“Không thể nghỉ được, chúng ta phải xuống núi thật nhanh”. Anh vẫn kiên trì, tôi có tể cảm nhận thấy thể lực của anh ngày một giảm sút, và sự kiên định trong trái tim tôi cũng dần tan chảy.
Chương Ngự cõng tôi suốt chặng đường, mồ hôi chảy đầm đìa, quần áo ướt sũng. Con người này thật đáng thương, từ nhỏ đã được cưng chiều, chắc chắn chưa bao giờ chịu khổ như thế này.
Khuôn viên số 18 là biệt thự gần Hương Sơn của Chương Ngự, là một ngôi biệt thự biệt lập, rất yên tĩnh.
Bác sĩ đã đợi ở trước cổng biệt thự từ lâu, nhìn thấy chúng tôi nhếch nhác trở về, lập tức bước xuống xe, vội đỡ tôi, nói với Chương Ngự: “Viện trưởng Đăng phái tôi đến đây, xin thủ trưởng ra chỉ thị”.
“Thôi, hãy dẹp kiểu khách khí đó đi, mau xem xem chân cô ấy rốt cuộc bị làm sao?” Chương Ngự vừa mở cửa vừa chỉ vào tôi, nói.
Tiến vào trong phòng, Chương Ngự ngồi xuống cạnh tôi, luôn nắm tay tôi.
Bác sĩ kiểm tra tỉ mỉ chân tôi, khẽ xoa xoa mắt cá chân, sau đó chợt ấn thật mạnh, chỉ nghe thấy một tiếng rắc, tôi sém chút nữa ngất xỉu vì đau đớn, bấu chặt vào tay Chương Ngự, cảm giác móng tay đã ấn sâu vào tận trong thịt anh.
“Làm cái trò gì thế?” Chương Ngự hét lên với bác sĩ.
“Báo cáo thủ trưởng, nắn xương đúng là có hơi đau”. Bác sĩ r...