“Cứ cho là thế đi!” Ngại nói nhiều với anh ta, nói với một người không quen thật là vô ích. “Anh đưa tôi đi đâu thế?”
“Không đi đâu cả, thấy tâm trạng em không vui, thì đưa em đi giải sầu, cũng tiện thể xem xét chiếc xe mới của tôi một chút”. Chương Ngự nói rất tự nhiên, không giống như nói dối.
“Tâm trạng tôi có gì không vui đâu?” Tôi yếu ớt phản bác lại anh ta.
“Tâm trạng tôi có gì không vui đâu, chỉ buồn một chút thôi”. Chương Ngự nhại theo giọng điệu của tôi.
Tôi cười hì hì, vui rồi, “Tôi đúng là không phải tâm trạng không tốt, bây giờ anh cũng xem xong xe của anh rồi, có phải nên cho tôi về không?”
Chương Ngự nhìn giờ, “Bây giờ chắc không về kịp rồi”.
Chương Ngự dừng xe tại một câu lạc bộ giải trí ở ngoại ô, khung cảnh của tòa nhà được xây dựng giống như phong cách của châu Âu thời kỳ trung cổ.
Tôi đề cao cảnh giác, “Đến đây làm gì vậy?”.
Anh ta xuống xe, nhìn tôi vẫn đang ngồi nguyên trong xe, nói: “Vừa mới nhớ ra, có người hẹn tôi đến đây chơi mạt chược, em cứ đi chơi cái gì chút đi, giải tỏa tâm lý, khi nào về thì gọi tôi. Còn nữa, tất cả mọi chi phí đều để tôi trả, em không cần khách sáo với tôi đâu.
“Chơi mạt chược?” Lần đầu tiên tôi nhìn anh ta có chút ngưỡng mộ, “Anh biết chơi mạt chược à?”
Hồi học đại học, hội Tiêu Viễn thường xuyên chơi mạt chược, tôi thì học thế nào cũng không hiểu, cuối cùng đành bỏ cuộc. Mỗi lần họ chơi tôi đều chỉ có thể ngồi sau Tiêu Viễn hầu hạ chè nước điểm tâm, cho nên tôi rất có thiện cảm với người biết chơi mạt chược.
“Nếu em thích thì có thể đi cùng!” Anh ta cười nói.
“Được!” Tôi đi theo Chương Ngự vào khu mạt chược.
Trong đó đã có ba người ngồi chờ, nhìn thấy Chương Ngự dẫn tôi đến đều trợn tròn mắt, “Không phải chứ? Chơi mạt chược cũng dẫn em út đến à?”
“Đừng nói linh tinh, cô ấy là bạn học của Chương Sính, vô tình gặp ở trên đường”. Anh ta điềm nhiên nói.
Gặp ở trên đường, tên Cá Mực này thật biết cách nói, lái xe đến cổng cơ quan tôi rồi “vô tình” gặp được tôi chắc.
Khu chơi mạt chược thật rộng rãi, các đồ gỗ đều là gỗ mun chính tông, phong cách trang nhã và rất khí thế.
Lần đầu tiên tôi đến một nơi vui chơi cao cấp như thế này, cảm thấy có chút tò mò ngơ ngác.
Trình độ chơi của Chương Ngự quả thật không tồi, liền một lúc ù bảy ván. Tôi tuy không hiểu, nhưng cũng có thể phân biệt được thắng thua.
Có lúc, cứ nhìn nhìn, rồi lại nhớ đến Tiêu Viễn.
Học kỳ hai năm thứ tư, gần như là không có tiết, Tiêu Viễn, Chương Sính và các bạn cùng ký túc xá bắt đầu chơi mạt chược cho vui.
Lúc họ chơi, anh mà thắng được liền kéo tay tôi nói: “Em chính là nữ thần may mắn của anh!”
“Là nữ tì chứ?” Tôi cãi lại anh.
“Em ra ngoài đường hỏi xem, có bao nhiêu cô muốn được làm nữ tì của anh m...