, cái áo sơ mi đen cứ chập chờn chuyển động trước mắt khơi lên ký ức đau khổ của tôi, tôi quát to: "Đứng lại! Cởi áo ra cho tôi!"
Hắn quay đầu lại, cau mày nhìn tôi: "Đừng có làm loạn!"
Tôi làm loạn cái gì chứ, tôi chỉ muốn hơn năm ngàn tệ quay lại ví mình thôi: "Mặc kệ, anh mau cởi áo ra cho tôi!"
Hắn không thèm quan tâm tới tôi, vẫn đi.
Tôi tức! Dám không nhìn tôi, tôi ngồi bật dậy, nhảy xuống giường, chỉ hai, ba bước đã đứng chặn trước mặt hắn, trợn mắt lên nhìn: "Cởi ra ngay cho tôi!"
Hắn làm như không thèm so đo với tôi, nghiêng mình đi qua.
Hừ, không muốn cởi phải không, anh không cởi thì tôi cởi. Tự túc là hạnh phúc, tôi vươn tay ra tự cởi nút áo hắn. Thân hình Tống Tử Ngôn thoáng cứng lại, hắn vội vàng đẩy tay tôi ra, âm thanh có phần thâm trầm ám muội: "Tôi đã nói đừng có làm loạn rồi."
Tôi không thèm để ý tới hắn, nheo nheo mắt, cố gắng nhập ba cái bóng đang chập chờn trước mắt mình lại làm một, ép bàn tay mình đừng có run nữa, nhưng cái tay không chịu nghe lời, mò mẫm mãi mà một cái cúc cũng không cởi ra nổi, chỉ có cảm giác thân thể Tống Tử Ngôn càng ngày càng cứng, càng ngày càng cứng.
Tôi thầm than, cái bác bảo vệ kia nói cũng đúng thật, sau một hồi mò mẫm tôi cũng rút ra kết luận, Tống Kim Quy quả nhiên là con rùa tinh tráng!
Vật vã cố gắng mãi, cuối cùng tôi cũng cởi được một cái nút, bèn ngẩng đầu đắc ý nhìn hắn: "Ha ha, coi, tôi cởi được rồi này."
Vừa đưa mắt nhìn, tôi đã bị dọa cho run cả người, mắt hắn đen như mực, trong đôi mắt ấy còn ánh lên tia nhìn thâm trầm.
Tôi bị hắn nhìn tới độ lúng túng, vội vàng cúi đầu né tránh - tiếp tục cởi nút áo thứ hai...
Không muốn hắn nhận ra mình đang bị, tôi còn vừa cởi vừa lẩm bẩm: "Ha ha, coi còn dám không nghe lời lão nương đây không!"
Tay bỗng nhiên bị người ta tóm chặt, trong đáy mắt hắn như có lửa: "Tôi đã cảnh cáo em rồi."
Đầu tôi hơi choáng váng: "Cảnh cáo..."
Tiếp đó, hai từ 'cái gì' chưa được nói đã phải ngừng, bởi giây tiếp theo, miệng tôi đã bị chặn lại...
Tiếp tiếp đó, không biết là mấy giây sau, tôi bị người ta đẩy ngược trở lại giường...
Tiếp tiếp tiếp đó, không biết là mấy mấy giây sau nữa, Tống Kim Quy không cần tôi phải ra lệnh, đã tự cởi áo của mình ra...
Nhưng mà, tôi bảo là bảo cởi áo sơ mi ra thôi, anh anh anh anh anh cần gì phải cởi nhiệt tình triệt để thế cơ chứ? Mà còn nữa, anh cởi của anh thôi, sao lại phải cởi luôn quần áo của tôi chứ, quần áo này đều là lấy tiền của bố mẹ tôi mua đấy nhé!!!
Tiếp tiếp tiếp tiếp đó nữa, ngoài chuyện thân thể mình càng ngày càng nóng và hơi thở càng ngày càng nặng nề thì tôi chả biết gì sất...
Có cảm giác như mình bị lạc vào vườn bách thú, đầu tiên là được ngắm một con thỏ nhỏ nhỏ có đôi mắt đỏ đỏ, nó lấy cái mũi ngửi ngửi, rồi sau đó bị một con mèo nhỏ cào cào móng vuốt vào người, kế đó là tới một con cún nhỏ lấy lưỡi liếm liếm, rồi cuối cùng là một con sói ...