i cũng chẳng phải người vô ý vô tứ, chỉ đứng cạnh đưa giúp khăn mặt, khăn giấy gì gì đó. Đợi tới khi cô khóc mệt, tôi đưa mắt ra hiệu cho Tiêu Tuyết, hai đứa lẳng lặng đi ra khỏi phòng.
Ra ngoài hành lang, tôi mới vội vàng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra hả?" Tôn Vân Vân là người khó gần gũi, nhưng bề ngoài tuyệt đối cứng rắn như kim cương, bốn năm học chung, tôi chưa từng thấy cô ta khóc.
Tiêu Tuyết giải thích: "Hôm đó không phải mùng một tháng năm à, công ty nó tổ chức đi du lịch."
...Giống tôi.
"Sếp nó cũng đi theo."
...Tình tiết cũng giống.
"Bọn họ cùng đi uống rượu, Tôn Vân Vân bị đồng nghiệp chuốc rượu nên uống nhiều lắm."
...Tôi thì chẳng ai chuốc rượu cho, tự mình uống nhiều.
"Lúc nó về phòng nghỉ thì lão sếp không biết xấu hổ kia cũng đi vào theo nó, tính làm chuyện đó với nó..."
Tôi đổ mồ hôi, hỏi: "Vậy sếp nó có làm được không?"
Tiêu Tuyết nổi giận: "Lão ta dám à! Lão đang vuốt ve hôn hít thì Tôn Vân Vân đã tỉnh lại, chạy vội ra ngoài, lúc nó ở trên tàu đã gọi điện thoại, xin tao ra đón nó, nó khóc từ sáng tới tận giờ, nói ra là lại thấy tức rồi."
Nó nói rồi nhìn tôi bằng ánh mắt như phun ra được lửa tới nơi, bình thường con gái nói chuyện với nhau, ai cũng muốn có đồng minh, cùng chung sở thích hoặc cùng chung mối thù, nhưng chuyện lần này có hơi khác, Tôn Vân Vân đã khóc suốt một ngày trời rồi, còn tôi thì tới một giọt nước mắt cũng chưa đổ xuống, liệu mình là loại không biết xấu hổ là gì không ta...dưới ánh mắt sáng quắc đòi sự đồng tình của Tiêu Tuyết, tôi miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, lảng sang chuyện khác: "Vậy bây giờ tính sao đây mày?"
Tiêu Tuyết bực bội thở hắt ra một cái: "Việc làm có thể không cần, tao nhổ vào! Con m* nó, may là cái lão cầm thú đó ở thành phố XX, không thì phải tìm mấy người tới bí mật xử lý lão, lão sờ vào tay thì tao cắt tay, lão dám hôn vào miệng thì tao rạch mồm lão ra!"
Tiêu Tuyết đã từng kể cho tôi nghe chuyện về gia đình nó, nhà nó toàn những người hơi đầu gấu một chút, anh trai nó là điển hình nhất của dân đầu gấu, tuy nó đã chú tâm vào học, không như thế, nhưng mưa dầm thấm đất, thỉnh thoảng cũng nổi máu lên, lúc này chính là lúc máu đầu gấu của nó nổi lên cao nhất.
Nhưng tôi chẳng có tâm trí nào mà bái lạy Tiêu Tuyết, chỉ thầm nghĩ tới cảnh Tống Tử Ngôn sẽ bị người ta xử lý...chính là bị thiến đó....
Hồi trước trong một quyển sách có viết, tính chịu đựng của phụ nữ hơn đàn ông rất rất nhiều, điều này đã được Tôn Vân Vân chứng minh hết sức rõ ràng. Sáng sớm hôm sau, cô ta đã khôi phục lại được khí thế bừng bừng vốn có, chúng tôi đều hiểu nhưng không nói ra, vẫn sống với nhau như cũ, coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tiêu Tuyết xin nghỉ ba ngày, Tôn Vân Vân lên mạng gửi sơ yếu lý lịch, còn tôi thì như rùa đen rút đầu ẩn núp, ba đứa cứ đóng đô trong phòng như thế đợi tới hết kỳ nghỉ dài ngày mùng một tháng năm. Tôi đặt riêng một nhạc chuông cho Tống Kim Quy, sợ nghe thấy...