Tôi như con thuyền nhỏ đang mắc kẹt trên bãi cát, tiếng hải âu kêu ồn ã, ánh mặt trời ấm áp chiếu rọi, chỉ nhờ thủy triều lên mà ra được tới biển, gió ngoài khơi bắt đầu nổi lên, rồi càng lúc càng lớn, càng lúc càng mạnh mẽ, khiến tôi phải nghiêng ngả, cuối cùng cả người bị chìm xuống, rồi mới biết được, lần này động phải núi lửa phun trào...Chương 19: Vở kịch
Một giọng nói cao vút vang lên bên tai tôi: Tần Khanh, mày không phải là người duy nhất!
Nhìn căn nhà sang trọng lộng lẫy, rồi sờ sờ lại cái túi tiền lép kẹp của mình còn đúng năm trăm tệ, nước mắt tôi bắt đầu chạy vòng quanh: xã hội ngày nay, nam nữ thực sự là bất bình đẳng quá đáng!!!
Tôi vừa sụt sịt, vừa nhanh chóng thu dọn mấy thứ đồ linh tinh vào trong túi xách, vội vàng chuẩn bị chạy trốn lần thứ hai, vừa đi tới cửa, Tóc Vàng đã đè lên cánh cửa, dẩu môi hỏi tôi: "Câu cô vừa nói đó là có ý gì?"
Tôi đờ ra: "Câu nào?"
Tóc Vàng hơi hạ mắt, mặt vẫn cứng đơ như cũ: "Thì cái câu gì mà bị ấy ấy đó đó."
Tôi nghĩ một lát: "Là câu cậu đã bị anh ta ấy ấy rồi á?"
Tóc Vàng nghiêm mặt: "Tôi muốn nghe cả câu cơ."
Tôi mò mẫm: "Ấy...không phải cậu đã bị anh ta ấy ấy rồi chứ?"
Cậu nhóc lắc đầu: "Còn thiếu."
Tôi tiếp tục mò: "Cậu...không phải cậu đã bị anh ta ấy ấy rồi chứ?!"
Giọng Tóc Vàng trầm xuống: "Không phải thế."
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của cậu ta, tôi nổi giận!
Chị đây giờ đang muốn chạy cho nhanh, ai rảnh rỗi mà đứng ở đây chơi trò đoán đoán mò mò mò mò đoán đoán chứ?! Tôi dùng sức đẩy cậu ta ra: "Cậu tránh ra cho tôi!" Tóc Vàng bất ngờ nên bị xô sang bên, tôi vội vàng mở cửa chạy ra, vừa mới xuống được hai bậc đã quay đầu lại nhìn, Tóc Vàng đang đứng cạnh cửa, đầu cúi thật thấp, trên mặt còn vương chút đau đớn.
Vốn dĩ định quay lại dặn dò Tóc Vàng đừng nhiều lời mách lại với Tống Tử Ngôn, nhưng thấy cậu buồn như thế, tôi cũng không nói gì.
Thực ra tôi rất hiểu nguyên nhân vì sao cậu đau khổ như thế, là một người đàn ông, lại bị người khác phát hiện bí mật "đi cửa sau" của mình, tâm trạng chắc chắn sẽ đau khổ thấp thỏm khôn nguôi. Nhìn gương mặt thanh tú non nớt dễ bị bắt nạt đó lại pha lẫn nét đau khổ như bây giờ, tôi không khỏi ngửa mặt lên trời thở dài một cái: cái đồ Tống Kim Quy hạ lưu nam nữ đều vơ, đúng là cái đồ ma quỷ chuyên gây nghiệp chướng ~~~~~
Vội vàng bắt taxi quay lại trường, vừa vào phòng ký túc xá đã phát hiện Tôn Vân Vân mấy hôm trước chuyển ra ngoài tìm việc làm đang ở trong phòng, hơn nữa còn khóc nức nở, Tiêu Tuyết ngồi cạnh liên tục dỗ dành.
Nói thật, tôi với Tiêu Tuyết chẳng thích Tôn Vân Vân, cô ta ăn nói khó nghe mà đối xử với người ta cũng chẳng ra gì, ai chỉ cần dùng một tý nước của cô ta là mặt đã dài ra như bố của lừa rồi, nhưng nhìn cặp mắt mọng nước, trong lòng tôi cũng quýnh lên, vội vàng chạy qua hỏi: "Làm sao thế?"