c quay đầu lại, ánh nắng mai như vàng như đỏ bao lấy khuôn mặt Tô Á Văn, rực rỡ tới lóa mắt, nhưng mắt anh sâu thẳm như đầm nước sâu nhất, chỉ đều đều giọng hỏi tôi: "Em có biết mình vừa gọi anh là gì không?".
Có một chuyến tàu về lúc 10h35' sáng, tôi ngồi chỗ cạnh cửa sổ, bên cạnh là một bà mẹ ôm theo đứa con trai chừng ba, bốn tuổi, thằng nhóc không hiểu sao cứ khóc ầm lên, tiếng khóc rất chói tai. Tấm rèm tàu không thể kéo được, những gương mặt hoặc lo lắng hoặc trống rỗng đều vội vã lướt qua ở bên ngoài, nhưng không có anh.
Anh nói không muốn gặp lại, anh nói vĩnh viễn không muốn để đối phương thấy được bóng dáng của nhau.
Anh nói được làm được, quả nhiên không tới.
Chỗ ngồi trên tàu dần dần kín khách, giọng nữ vui vẻ phát ra từ loa thông báo chuyến tàu chuẩn bị khởi hành.
Nhìn ra cửa sổ lần cuối, tôi thấy Tô Á Văn, thấy bóng dáng quen thuộc của anh lẫn trong đám người bên ngoài.
Anh đúng là nói mà không giữ lời.
Nhưng anh vẫn chỉ khẽ cười: Từ đầu anh đã biết rồi, chỉ tự gạt bản thân như thế thôi. Thực ra ngay từ lúc em nghỉ việc, anh đã không thể tiếp tục gạt mình được nữa. Trước đây trong mắt em chỉ có một mình anh, tất cả những người khác, việc khác đều không ảnh hưởng được tới em. Nhưng em nghỉ việc không phải vì anh, mà là vì anh ấy.
Anh ấy có sức ảnh hưởng lớn như thế với em, khiến em không muốnnhìn thấy mặt anh ấy, luôn tìm cách tránh né.
Anh lắc đầu, cười: Anh còn tưởng anh còn thời gian, quãng thời gian hai năm có thể đủ khiến em quên anh, tiếp nhận anh ấy, anhcũng có thể cho em hai năm để quên đi anh ấy, tiếp nhận anh một lần nữa, dù có là ba năm, bốn năm, năm năm. Anh tin mình đợi được.
Mãi tới lúc này đây anh mới phát hiện mình sai, sai trầm trọng. Khi ở Mỹ, có một lần anh và Tử Hàm ngắm mặt trời mọc trên tàu, khoảnh khắc khi mặt trời nhô lên mặt biển, anh ngây người nhìn, nhưng trước mắt lại hiện lên gương mặt em. Đó là lần đầu tiên anh cảm thấy hoảng sợ, sau anh mới hiểu đó là lúc đáp án của trái tim khi anh còn phân vân. Nhưng khi em gọi nhầm, anh càng hiểu hơn, người có thể gạt mình, nhưng không thể gạt được trái tim chân thật của bản thân.
Tôi nhìn anh, không nói nổi nên lời.
Anh vén mái tóc bị gió núi thổi tung của tôi: Anh đã sai, sai đến mức không thể cứu vãn nổi, nhưng anh sẽ không trơ mắt nhìn em giống anh. Quay về đi, khi còn kịp, nhất định anh ấy sẽ ở đó chờ em.
Nước mắt rơi xuống, tôi chỉ lắc đầu khóc: "Không phải thế đâu, anh lại không cần em nữa sao?".
Anh nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, mỉm cười: "Không phải anh không cần em, mà là em không cần anh, mấy ngày nay, mỗi nụ cười gượng, mỗi hành động của em đều khiến anh hiểu rõ hơn. Nhưng nếu em muốn nghe, anh sẽ nói cho em nghe. Anh không cần em nữa, vì dù khi em cười khiến người ta muốn bẹo một cái, nhưng lại không đủ xinh. Anh không cần em nữa, dù mỗi lần nhìn thấy em là cảm thấy nhẹ nhõm, nhưng lại quá dễ dãi. Anh không cần em nữa, dù em có giả vờ tội nghiệp để anh phải thương, ...