t đầu, hai người trao đổi thêm mấy câu nữa rồi tất cả ngồi xuống.
Tôi chăm chăm chú chú nghe hết mấy câu, dựa thêm vào trí thông minh của mình thoáng cái đã đoán ra được ngay đây là đi xem mắt. Chẳng trách Tống Tử Ngôn lại có lòng tốt mời tôi đi ăn thế này, hóa ra là muốn đem tôi ra làm bia đỡ đạn, thực quân chi lộc, đam quân chi ưu [2"> giả làm bạn gái so với những chuyện làm người ta tức chết của Tống Tử Ngôn thì còn thoải mái chán vạn. Thế nên tôi cứ chuyên tâm cúi đầu nhìn bóng mình lờ mờ phản chiếu trên mặt kính đen của cái bàn, khóe miệng cũng kéo lên thành một nụ cười e thẹn tương xứng.
Bà cô béo đi cùng tiên nữ tò mò nhìn tôi, hỏi: “Tống tiên sinh, vị này là..?
——————————————————-
[1"> Mãn Hán toàn tịch: là bàn tiệc có đầy đủ các món ăn nổi tiếng của cả người Hán và người Mãn. Chi tiết xin xem thêm ở đây
[2"> Thực quân chi lộc, đam quân chi ưu: đã hưởng lộc của vua thì phải vì vua mà giải trừ những ưu tư
Xuất bản:
Yêu là yêu - Giọt nắng trong tim
Đang viết:
Người Giấy - Anh là thiên thần hay ác quỷ?
Diary - Moderation Box Tiểu Thuyết Phương Đông và Truyện ma
Diary1997, 6 Tháng ba 2013 #16
Diary1997
I have to destroy myself!
Làm thành viên từ:
2 Tháng ba 2013
Số bài viết:
608
Đã được thích:
130
Điểm thành tích:
43
Giới tính:
Nữ
Nghề nghiệp:
Lạc loài
Chương 7: Xem mắt (p.2)
Tôi đang tính chờ hắn trả lời xong sẽ khẽ khàng nép mình qua đó như chim non nho nhỏ thì chất giọng lạnh lùng thản nhiên của Tống Tử Ngôn đã vang lên: “À, đây là cháu họ xa của tôi, đầu óc không được tốt lắm, để nó ở nhà một mình lại thấy lo nên mang đi cùng.”
Vị tiên nữ kia mở miệng nói câu đầu tiên: “Tống tiên sinh đúng là người chu đáo cẩn thận.” Rồi lại cúi đầu e thẹn.
Cái đầu “không được tốt lắm” của tôi ngẩng phắt lên, lẽ nào tôi đoán nhầm, lần này không phải tới phá việc xem mắt của Tống Kim Quy hay sao? Nhìn tiên nữ đang ngồi đối diện, tôi thầm mặc niệm trong lòng, kiếp này bị Tống Tử Ngôn coi trọng, chắc chắn kiếp trước cô phải là nhân vật cỡ Hitler rồi.
Đang nghĩ linh tinh, nhân viên phục vụ đã cầm menu đi tới: “Quý khách muốn gọi gì?”
Tống Tử Ngôn nói: “Được rồi, để chúng tôi xem thực đơn rồi gọi món.”
Nhân viên phục vụ đặt menu xuống bàn, Tống Tử Ngôn với tay qua lấy luôn, chú ý, chính xác là “giật” lấy chứ không thèm nhường cho đối phương, hai người ngồi bên kia mặt tối sầm lại, mím môi không nói câu nào.
Tống Tử Ngôn chậm rãi lật menu, năm phút sau chỉ chỉ vào món nào đó trong ấy: “Chúng tôi gọi mấy món này.”
Thực đơn được nhân viên thu lại, hắn gọi gì chúng tôi cũng chẳng rõ, còn tôi chỉ biết cả ngày nay chỉ ăn có mỗi hộp bánh quy nhỏ, dạ dày đã sớm teo quắt lại rồi. Nếu Tống Tử Ngôn đã định cái thân phận cháu gái cho tôi thì cũng chẳng cần ăn uống e thẹn làm gì, bèn lấy ngay đôi đũa, vừa nghịch, vừa chờ.