được không hả?”
Nghiêm Bằng hỏi: “Không phải cậu vào làm ở công ty XX rồi sao? Chỗ ấy là công ty khoa học kỹ thuật nhất nhì ở đây đó.”
Đãi ngộ thì tốt, nhưng áp lực lại quá lớn, tôi hoa chân múa tay thêm mắm dặm muối đem những đãi ngộ mình chưa từng được hưởng qua nói một hồi. Nghiêm Bằng với Tiêu Tuyết bốn mắt nhìn tôi, lúc nghe tôi nói hôm nay Tống Kim Quy dám đá một cô nương như hoa như ngọc là tôi đây xuống ven đường thì Nghiêm Bằng liền lắc đầu cảm khái: “Ngay cả Cái Đuôi cũng đã tìm thấy mùa xuân thứ hai rồi.”
Sặc! Cứ làm như tôi là góa phụ, gái đã ly hôn không bằng, mà điểm quan trọng nhất là, dùng mùa xuân để hình dung Tống Kim Quy là quá đơn điệu rồi, hắn phải là bốn mùa, tuyết mùa đông, mưa lạnh đầu xuân, mưa rào mùa hè, sương lạnh mùa thu, cứ gặp hắn là phải đề phòng nhỡ đâu có tia sét lớn đánh cho không còn mảnh giáp, thăng thiên tắp lự.
Tôi sụt sịt đáng thương nhìn Nghiêm Bằng: “Cánh, nể tình quan hệ của hai ta, cậu nhất định phải vớt tớ ra khỏi biển lửa!!”
Cậu ta cười ha hả: “Chắc chắn, chắc chắn, chỉ cần cậu còn sống tới lúc tớ có đủ khả năng là được.”
Tôi không thèm để ý, chuyên tâm vùi đầu vào ăn uống. Thực ra cũng là cho cậu ta một cơ hội, người thông minh chỉ nhìn qua cũng hiểu Nghiêm Bằng tới là để thăm Tiêu Tuyết, cũng là tới để tiếp cận nó.
Giữa lúc hai người kia nói chuyện câu được câu chăng, cơm nước cũng giải quyết xong, đi ra khỏi nhà hàng, chúng tôi chia tay nhau. Đang định quay người đi về, Nghiêm Bằng đã gọi giật lại: “Tần Khanh.”
“Hửm? Không nỡ xa tớ à?” Tôi quay lại cười hì hì.
Mấp máy môi mấy cái, mặt buồn rười rượi, mãi sau Nghiêm Bằng mới nói: “Cậu ta đã về rồi.”Chương 9: Hẹn hò (p.2)
Nếu là trong TV, tay tôi chắc chắn sẽ cầm sẵn một thứ kiểu như bát chén gì đó để đánh rơi xuống đất vỡ nát bấy. Tiếc rằng đây không phải TV, cho dù phải, thì kẻ đóng vai phụ làm nền cho chuyện tình yêu đẹp đẽ như tôi có lẽ cũng chả kiếm được một cảnh mà ló mặt lên.
Thế nên tôi cười tươi roi rói: “Về thì tốt, về thì tốt, vứt bỏ lũ chủ nghĩa tư bản độc ác, trở về cống hiến cho công cuộc kiến thiết tứ hóa [1"> của nước ta.”
Nghiêm Bằng thở dài, nhẹ nhàng vuốt tóc tôi.
Vốn dĩ tôi không muốn khóc, nhưng nhìn ánh mắt thông cảm của nó, tự dưng viền mắt lại đỏ đỏ.
Mơ mơ hồ hồ về tới ký túc xá, Tiêu Tuyết đưa khăn cho tôi: “Lau lại mặt đi.”
Thất tình không xấu hổ, xấu hổ chính là vì còn nhớ anh mãi không quên, không quên được anh không xấu hổ, xấu hổ là vì cái người mình cứ nhung nhớ kia sớm đã có vợ yêu cạnh bên rồi.
Nghĩ cảnh bạn bè gặp mặt nhau coi, mình thì một mình đơn chiếc, chúng nó thì cứ quấn quýt anh anh em em, lúc thấy mình còn không quên hỏi đểu một câu: “Tần Khanh, mày vẫn một mình à?”
Chỉ hận không thể lấy khăn ép ngạt chết mình đi!
Thực ra ngẫm lại, thấy bản thân mình cũng đâu có tồi, sắp tốt nghiệp đại học, được nhận vào làm trong một công ty khối kẻ ao ước, lại được hưởng sự ưu ái của sếp, từ lúc rời xa an...