i quân bên kia đã kéo sang áp đảo tới mức không thể làm gì được nữa. Hồi đó nửa đêm trong quán Net, câu thường nghe nhất là câu rống giận của bọn họ: “Em ra đây nhanh lên, cứu, cứu, cứu anh, m* nó!”
Sau đó bọn họ chán, bắt đầu chơi 3C, cứ tưởng chơi cái này sẽ không bị ảnh hưởng nhiều lắm, nhưng bi kịch vẫn tiếp diễn như cũ. Hồi đó nửa đêm ở trong quán Net, câu thường nghe nhất là câu rống giận đã được đổi sang phiên bản mới: “Văn, mày coi Cái Đuôi nhà mày ấy, tiền bị tiêu hết sạch rồi!!” Mắng thế oan tôi quá, bọn họ đi trước đánh quái, tôi không dám xông lên, đứng đằng sau thì ngoài chuyện mua sách tiêu tiền thì còn làm gì được nữa đây?
Bọn họ cứ la hét rầm rầm, nhưng Tô Á Văn chỉ cười, bất kể bọn họ có nổi gân trên trán, kêu gào anh là đồ trọng sắc khinh bạn, anh cũng vẫn chỉ cười. Bọn họ đá anh ra khỏi đội, anh lại chơi cùng tôi, còn phải rất khổ cực để tôi thắng. May sau này tôi sửa được thói quen, chuyển sang mê đọc tiểu thuyết, anh mới không phải để tôi bám theo mấy người bọn họ giết.
Nhưng tôi cũng có thói quen là đọc tới chỗ nào hay thì phải kéo người bên cạnh cùng xem, hồi đó đang đọc Thầy Giáo Cầm Thú, cứ cách ba phút tôi lại kéo anh qua đọc một đoạn cho nghe, anh không hề thấy phiền, rõ ràng đọc giữa chừng chả hiểu gì cũng cười theo. Mỗi lần tôi vừa đọc một đoạn tâm đắc thì từ tai nghe đã truyền ra loáng thoáng tiếng anh hùng chết trận kêu thảm thiết, sau đó tiếng bạn thân của anh quát tháo ầm cả hàng Net: “Tô Á Văn, mày không có mắt à?!Tự nhiên lại đứng ì ra cho chúng nó là sao!”
Anh nói nhìn màn hình nhiều rất hại mắt, mua cho tôi một bộ tiểu thuyết, buổi tối, tôi ngồi cuộn tròn cạnh anh trong quán Net coi truyện, nghe tiếng anh nhấn chuột chơi điện tử kích kích kích.
Tôi có cảm giác những âm thanh ấy chính là giai điệu hạnh phúc.
Tiêu Tuyết hay nhìn tôi tràn ngập suy tư: “Rốt cuộc điểm nào ở mày khiến Tô Á Văn động lòng hả, anh ta như thế mà phải yêu mày đúng là làm người ta giận sôi gan lên được!”
Phải, tôi cũng không biết.
Không phải ngay lần đầu tiên gặp gỡ tôi đã phải lòng vẻ ngoài của anh hay sao? Nhưng cách anh đối xử với tôi bây giờ rất tốt. Tôi từng chút từng chút tình nguyện mở lòng ra với anh, mở lòng tới khi đã yêu sâu nặng rồi mới phát hiện, anh cũng yêu rất sâu nặng, nhưng tình yêu ấy của anh dành cho người khác, nó không thuộc về tôi.
Ngày đó anh nói: “Tần Khanh, em tốt, anh thực rất thích em, nhưng anh yêu cô ấy, yêu mười năm rồi.”
Tôi không tức giận cũng không quá bi thương, tôi chỉ thấy kỳ lạ, anh không yêu tôi, tại sao lại đối tốt với tôi như vậy? Nếu anh đối tốt với tôi như thế tại sao lại không yêu tôi?
Câu hỏi này với câu gà đẻ ra trứng hay trứng nở ra gà đã trở thành hai câu hỏi khó có lời giải nhất thế kỷ đối với tôi.
Nghiêm Bằng không hề thay đổi, vẫn khí chất dương cương, chỉ có cái vẻ sinh viên là bớt đi nhiều, vừa thấy tôi đã kêu lên: “Cái Đuôi.”
Mũi tôi cay cay, phải giả vờ quay đi cởi áo khoác ngoài, rồi mới hỏi: “Cánh, cậu giờ phát tài lắm nhỉ, có thể cho tớ tý tiền...