Không đợi tôi kịp có phản ứng, hắn đã dừng xe lại bên đường: “Xuống xe.”
Ớ? Tôi lại đắc tội gì tới hắn vậy? Tôi ngây người ra.
Hắn lạnh lùng lặp lại một lần nữa: “Xuống xe.”
Uy quyền đại phát, tôi chỉ có thể run rẩy làm theo.
Rồi sau ấy, Tống Tử Ngôn quay đầu xe, phóng mất dạng…
Hử, tôi lại vừa trêu ai chọc ai hay sao đây?!
———————————————————————-
[1"> Hoàng Thế Nhân và Bạch Mao Nữ: là hai nhân vật chính trong vở ca kịch [Bạch Mao Nữ "> được diễn vào những năm 1945
Thực chất câu truyện về Hoàng Thế Nhân và Bạch Mao Nữ (hay còn gọi là Hỷ Nhi) không hề đẹp như bạn Khanh viết trong kịch bản đâu ạ, nó là ngược từ đầu tới cuối chứ chả có cái gì gọi là ngược ái tình thâm hết, để tưởng tượng được cốt truyện thực sự của nó, các bạn hãy nghĩ tới Vợ chồng A Phủ, vì số phận của Hỷ Nhi trong Bạch Mao Nữ cũng giống hệt như Mỵ trong Vợ chồng A Phủ :’(
Chương 9: Hẹn hò (p.1)
May là xe dừng ở chỗ cách trạm xe bus không xa lắm, tôi đành cuốc bộ qua đó, đợi một lát đã có xe tới, đứng trong xe bus chật cứng người chen lấn, đè nén nhau này đã đủ để tạo thành lưỡi dao sặc mùi ngược đãi đâm vào những hoài niệm về Tống Tử Ngôn trong tôi đã hết đau lành sẹo.
Tôi vừa xuống trạm bus ở trước cổng trường thì di động đã đổ chuông. Tôi ấn nút nhận cuộc gọi, hóa ra là Tiêu Tuyết, nó nói, Nghiêm Bằng tới, bọn tao đang ở chỗ cũ, chờ mày.
Hai chữ chỗ cũ như muốn ép nước mắt người ta ra, tôi muốn nói dối mình đang ở thành phố, không về được. Nhưng cái con Tiêu Tuyết ghê gớm kia vẫn không ngừng dội nước nóng vào cho tôi phải bỏng: “Đừng hòng trốn, bọn tao thấy mày rồi.”
Tôi ngẩng đầu lên, quả nhiên Tiêu Tuyết đang ngồi sau tấm kính cửa hàng bán ăn bên kia đường nói chuyện điện thoại với tôi. Tôi nói: “Được, giờ tao qua đó.”
Lúc vào quán, hai đứa nó đã ăn quá trời rồi, Nghiêm Bằng vẫn rất chăm sóc Tiêu Tuyết, Tiêu Tuyết cũng đối tốt với Nghiêm Bằng, chỉ tiếc là không phải cái tốt mà Nghiêm Bằng muốn. Trước đây tôi thường hay than thở, bảo Nghiêm Bằng đẹp trai thế, nhiều tiền thế, sao Tiêu Tuyết vẫn không chịu ưng? Mỗi lần như vậy, Tô Á Văn lại bực mình hỏi, Nghiêm Bằng đẹp trai thế, nhiều tiền thế sao em không yêu nó đi?
Tôi xùy một tiếng, anh lớn thế rồi sao lại hẹp hòi, để ý nhiều thế, ghen đấy à?
Thực ra khi nói những lời ấy, trong lòng cũng thấy ngọt ngào.
Thực ra hồi đó người có lòng dạ hẹp hòi nhất là tôi, lúc mới yêu Tô Á Văn, người quen của anh còn gọi tên thật của tôi, sao đó bọn họ đều nhất trí đổi tên khác, gọi tôi là Cái Đuôi. Vì ngày nào tôi cũng bám lấy Tô Á Văn.
Bọn con trai thích đi săn quái suốt đêm, tôi cũng xí xớn tham gia, lúc đó bọn họ đã rút ra được một kết luận, tôi cùng tổ với ai thì người đó chắc chắn sẽ thua. Cái chính là chiến thuật của tôi khá thận trọng, trước khi tạo ra được binh tướng mạnh nhất sẽ không xuất quân, nhưng tới lúc đã tạo ra được rồi thì đ...