ng. Thậm chí còn khiến cha con Bạch Mao Nữ phải chia lìa, nhưng cái này cũng là để chứng minh rằng dục vọng chiếm hữu của Hoàng Thế Nhân với Bạch Mao Nữ vô cùng mạnh mẽ. Cả cuộc đời nàng chỉ được phép có một người đàn ông duy nhất là hắn, trừ hắn ra, nàng không được phép nghĩ về ai, ngay cả người cha của mình.”
“Cầm thú.” Tống Tử Ngôn hạ kết luận.
Tôi không để ý, tiếp tục say sưa kể: “Mãi tới khi Bạch Mao Nữ bước chân vào gia đình Hoàng Thế Nhân mới bắt đầu ngược. Hoàng Thế Nhân là kẻ cao cao tại thượng, phụ nữ qua tay nhiều vô kể nhưng lại là người đàn ông không hề nhạy cảm, với sự quật cường, không cam chịu khuất phục của Bạch Mao Nữ vừa hận vừa yêu, mà những người đàn bà khác trong nhà đều đã nhìn ra tình cảm đặc biệt hắn dành cho Bạch Mao Nữ, bèn hùa nhau cấu kết để hãm hại thiếu nữ lẻ loi kia. Bị các ả xúi giục, thêm vào tính cách của Hoàng Thế Nhân, hắn bắt đầu hành hạ thể xác Bạch Mao Nữ, đánh đập, chửi bới nàng chẳng hề nương tay. Nhưng mỗi lần hành hạ nàng, trong lòng hắn cũng đau đớn khôn nguôi.”
“Biến thái.” Tống Tử Ngôn lại nhận xét.
“Tèn tén ten ~ tới rồi, Bạch Mao Nữ mang thai con của Hoàng Thế Nhân mà hắn không hề hay biết, đã thế lại còn bị lũ đàn bà đứng đằng sau gièm pha bơm đểu khiến hắn bực mình với Bạch Mao Nữ, trong một lần cãi nhau tới mức động tay chân đã khiến nàng bị sẩy thai. Bạch Mao Nữ buồn khổ không thôi, hồng nhan qua một đêm tóc đã bạc trắng, Hoàng Thế Nhân lúc này gần như phát điên, đập phá hết đồ đạc trong nhà, mọi người thấy vậy cũng sợ hãi, không ai dám bước ra khuyên ngăn. Nhưng vô luận có thế nào chăng nữa cũng không thể lấy lại tâm của Bạch Mao Nữ. Lúc này mới xuất hiện tên người làm đã thầm mến nàng từ lâu- tên là Tiểu Bạch Dương. Dưới sự giúp đỡ của cậu ta, Bạch Mao Nữ thoát khỏi nơi đã dày vò tâm trí nàng, rời khỏi người đàn ông khiến nàng vừa hận lại vừa yêu kia. Hoàng Thế Nhân có hối tiếc cũng không kịp nữa rồi, ngày ngày đều mượn rượu giải sầu say không dậy nổi, ngày ngày nếu không phát điên mà đi tìm Bạch Mao Nữ thì cũng là ngủ mê mà gọi tên nàng.”
Tống Tử Ngôn không bình luận nữa mà dùng ánh mắt như trông thấy người ngoài hành tinh nhìn tôi.
Tôi giảng giải: “Đừng có nhìn em như thế, con gái giờ thích cái ấy lắm đó, nói văn hoa thì là ngược luyến tình thâm, càng ngược càng yêu. Đàn ông càng đối xử tệ hại, càng lạnh lùng băng giá giận vui bất thường lại càng khiến phụ nữ không thể nào rời xa.” Kịch bản này muốn nổi tiếng thì phải ngược, ngược từ đầu tới đuôi, từ ngoài vào trong, từ thể xác tới tinh thần, không ngược không thành văn, không ngược không thể sống!
Hắn nhìn tôi một lát, tự lẩm bẩm: “Hóa ra cô thích như thế.”
Rồi lại hỏi tiếp: “Bình thường tôi đối xử với cô thế nào?”
Tôi nhân thể nịnh nọt luôn: “Tổng giám đốc đối xử với em tốt, quả thực là rất tốt! Ở nhà cậy nhờ bố mẹ, ra ngoài phải dựa vào tổng giám đốc anh rồi.”
Nghe thế, hắn ra chiều suy nghĩ lắm: “Xem ra tôi đi nh...