“Nhà anh làm gì có TV, làm sao coi phim được cơ chứ?!” Đây rõ ràng là hành vi bắt nạt người, xâm phạm tới lợi ích cá nhân!
Hắn không thèm chuyển mắt nhìn: “Bộ phim này tôi vừa xem đã thích.”
Tức! Tôi tức nhưng không dám nói! Chỉ có thể vừa tức vừa xem phim với hắn, trong bộ phim, nữ diễn viên chính mang khuôn mặt nửa đau thương nửa phẫn nộ, bi thương nhìn thằng vào nam diễn viên chính, gào lên: “Anh nói! Anh nói! Anh nói đi! Tại sao lại có thể đối xử với tôi như thế?!” Nam diễn viên chính cau mày, trong mắt tràn đau đớn: “Em nghe anh giải thích đã!” Nữ diễn viên chính vốn dĩ muốn người ta giải thích thì giờ lệ rơi đầy mặt, hai tay bịt chặt lấy tai, điên loạn lắc đầu: “Tôi không nghe! Tôi không nghe! Tôi không nghe!”
…
Đôi bên im lặng, tôi lẳng lặng lén nhìn Tống Tử Ngôn có vẻ đang chú mục vào màn hình.
Ngồi rồi ngồi, mệt mỏi cả ngày trời rồi, tôi nằm gục đầu xuống cạnh giường thiếp đi. Lúc tỉnh lại thì trời đã sáng, Tống Tử Ngôn cũng thức dậy, tôi chạy xuống tầng một mua bữa sáng. Tôi và hắn ngồi ăn đối diện nhau, cái bàn nhỏ đặt trên giường bệnh đã nhỏ lại càng nhỏ hơn, hai chúng tôi ngồi xếp bằng, giống như đang ngồi bàn sưởi trên giường vùng Đông Bắc [3">. Tôi đùa đùa: “Tổng giám đốc, em thấy chúng ta cũng giống hai vợ chồng trong nhị nhân chuyển phết đấy.” [4">
Khóe miệng hắn nhếch lên: “Thế à?”
Lại là ánh mắt thâm trầm đó, bỗng nhiên tôi thấy hơi choáng váng, bầu không khí tự dưng mờ ám hẳn lên. Chắc tôi có bệnh gì đó rồi, không khí vừa mềm xuống một cái là chân tay cứ như đồ thừa, chẳng biết phải để vào đâu, mà đối tượng gây nên lại là Tống Tử Ngôn…Nhất thời thấy cả người rét run lên…Giả vờ nhìn xung quanh để trấn tĩnh lại, tôi cười ngu: “Hề, tổng giám đốc, trời hôm nay hình như hơi âm u há, ha ha, ha ha ha ha .”
Tống Tử Ngôn chậm rãi uống một hớp sữa đậu nành, rồi mới từ từ nói: “Đó là vì cô không bật đèn.”
…
Giờ tôi mới phát hiện ra hôm qua mình tự tay tắt đèn phòng, hôm nay quên mở…đúng là xấu hổ quá.
“Phụt.” Tiếng cười phì từ ngoài cửa truyền vào, tôi nhảy xuống giường mở tung cửa chính, một bóng người mất đà ngã vào. Hóa ra là ông nội Tống Tử Ngôn, tôi vội vàng đỡ dậy, phủi phủi bụi đất vô hình trên áo: “Ông cẩn thận một chút.”
Tống Tử Ngôn lạnh lùng nhìn ông cụ: “Ông tới làm gì?”
—————————————————————-
[1"> bình hoa tam sắc đời Đường: là loại đồ gốm rất thịnh hành đời nhà Đường, gồm có ba mày cơ bản là vàng, trắng, xanh
[2"> tiểu thái gia: là nickname của diễn viên nam Trương Dịch
[3"> bàn sưởi: là loại bàn sưởi đặt trên giường, rất phổ biến ở vùng Đông Bắc
Chương 13: Bệnh viện (p.2)
Ông cụ xấu hổ nhìn quanh phòng rồi đứng thẳng người dậy, kéo kéo chỉnh chỉnh lại áo blouse: “Kiểm tra phòng! Ông tới kiểm tra phòng.”
“Thứ nhất, bác sĩ phòng cấp cứu không phụ trách kiểm tra phòng.” T...