a hắn, thế nên bèn vội vàng đi làm cơm. Biến tức giận thành hành động, tôi đứng trong bếp cầm con dao, ra sức dộng xuống bằm cây cải thảo tới rung cả nhà.
Giữa những âm thanh vang dội, chuông cửa kêu lên ầm ĩ. Đúng là đã bận lại còn thêm phiền, tôi cầm con dao trong tay, hầm hầm bước ra ngoài phòng khách, mở giật cánh cửa.bảo vệ quyền lợi người dich,tẩy chay transachhong
Bên ngoài cánh cửa, mấy gương mặt đang trưng ra nụ cười nịnh nọt đông cứng lại.
Bên trong cánh cửa, cái gương mặt đang méo mó vì tức giận của tôi đơ đơ ra.
Lúc này Tống Tử Ngôn từ phòng ngủ đi ra, không thèm quan tâm tới vẻ mặt cứng lại như hóa đá của chúng tôi, cất tiếng hỏi thăm: "Sao mấy người lại tới đây?"bảo vệ quyền lợi người dich,tẩy chay transachhong
Mấy cái đầu ở ngoài cửa nhìn hắn (đây đúng là nhà tổng giám đốc rồi.), sau đó quay lại nhìn tôi (sao cô ta lại ở đây?), rồi tiếp tục quay sang nhìn hắn (không lẽ lời đồn đãi ở công ty là thật?), lại quay qua nhìn tôi (khẩu vị của tổng giám đốc thật là ….vô cùng đặc biệt…)
Giám đốc Điền là người phản ứng nhanh nhất, vừa bước vào trong phòng, vừa nói: "Nghe nói tổng giám đốc đã xuất viện, thế nên mấy người chúng tôi tới thăm, tiện thể báo cáo công việc mấy ngày nay."
Những người còn lại cũng bước vào phòng bằng biểu tình rất kỳ quái, nói chuyện theo kiểu lấy lòng, nhưng tất cả đều không hẹn mà cùng hiểu, không hỏi tới tôi, cứ như người vừa ra mở cửa cho họ là u linh chứ chẳng phải người.
Có lẽ vì thân phận của tôi quá khó xử, tuy nói trong nhà sếp mà có phụ nữ thì tốt nhất là nên nịnh nọt người ta, như cái người phụ nữ đó lại là tôi, bọn họ không đỡ được…bảo vệ quyền lợi người dich,tẩy chay transachhong
Không biết phải xử lý ra sao, đành phải chọn phương án an toàn nhất là làm như không thấy gì hết.
Tôi đứng chơ vơ cạnh cánh cửa hãy còn mở, hóng gió lạnh nơi hành lang, nghe bọn họ ngồi nói chuyện râm ran trong phòng khách, bỗng nhiên nghĩ tới thân phận tôm tép của mình mà buồn đau, chân khẽ động, ỉu xìu quay lại nhà bếp….
"Tần Khanh." Con cá voi bự nhất kêu tôi.
Mấy con mực kia cũng ngừng nói chuyện, nhìn tôi bằng ánh mắt ngờ vực.
Cá voi nhíu nhíu mày: "Trong nhà có khách, còn không mau đi làm cơm đãi khách hả."bảo vệ quyền lợi người dich,tẩy chay transachhong
Mấy con mực đơ người, tất cả đều nhất trí tặng tôi những ánh mắt ngạc nhiên tới khó tin. bảo vệ quyền lợi người dich,tẩy chay transachhong
Tôi cũng dùng y chang ánh mắt đó nhìn lại Tống Tử Ngôn, đã bắt tôi phải mang bao nhiêu thứ đi từ bệnh viện về đây, giờ lại còn muốn sai tôi đi làm cả bàn tiệc, cái đồ nhà anh, dù có là osin miễn phí cũng không thể làm như thế được!!!!!
Nhưng tôi lại là kiểu người có giận cũng không dám nói ra, tuy bụng đầy oán hận nhưng vẫn không dám hành động hàm hồ, gần một tiếng đồng hồ, từ trang trí tới xào nấu, tôi xuất ra đủ cả mười hai thành công lực. Tôi chỉ biết làm mấy món kiểu Trung Quốc, cuối cùng tới món chính thì hết...