cả sức, chỉ trụng một ít mỳ, rồi bày thêm mấy cây rau chân vịt đã chần sơ qua vào.
Lúc món chính đơn giản được bưng ra xong, tôi mới thở phào ngồi lên một cây cải thảo lớn trên sàn bếp nghỉ ngơi.
Bên ngoài truyền tới tiếng bọn họ chúc rượu ầm ĩ, tiếng nói chuyện ồn ào, tôi phải công nhận Tống Tử Ngôn là người có khí chất lãnh đạo bẩm sinh. Hắn không nói nhiều, dù mấy người kia có nói gì thì cuối cùng chuyện cũng rơi trên người hắn, hắn chỉ đáp lại vu vơ hai ba câu cho qua, thế mà vẫn không làm bầu không khí sượng sùng mất tự nhiên. Bố tôi thường nói, có thể ngồi trên bàn rượu mà ăn nói nhẹ nhàng, lấy nhu chống cương nhưng vẫn khiến người ta không thể xem nhẹ thì đó mới là người tài, cái đấy gọi là biết người rõ nhất là trên bàn rượu, còn một chỗ khác có thể đánh giá được, lại chính là trên chiếu bạc. Thực ra không chỉ có hôm nay, những lúc ở trong công ty cũng có thể cảm nhận được, mặc dù có mấy nữ nhân viên si tình với Tống Tử Ngôn, nhưng nhân viên nào cũng sẵn lòng làm việc vì hắn, hơn nữa, ai cũng là người có tài.
Chỉ có một ngoại lệ duy nhất, là tôi.
Ngẩng đầu nhìn trần nhà sạch sẽ ở phòng bếp, tôi cảm thán, cùng là người lớn lên trong công cuộc cải cách đất nước những năm tám mươi, sao lại có sự khác biệt giữa người với người lớn như thế chứ? Tại sao con nhà người ta hai mươi tám tuổi có năng lực thế, mình đã hai mươi hai rồi mà chẳng có gì trong tay, trừ một công việc chấp chôm và tư tưởng kỳ quái?
Nhìn cái kiểu yêu nghiệt hại dân như tên Tống Tử Ngôn này, chắc chắn là tạo hóa đã bị hắn quyến rũ rồi!bảo vệ quyền lợi người dich,tẩy chay transachhong
Không thì làm sao lại bất công như thế!
Trong lúc đầu tôi đang suy nghĩ loạn cả lên thì mấy ông sếp kia cơm no rượu say đã đứng dậy lục tục ra về, tôi tự động ra ngoài thu dọn tàn cuộc bàn ăn, bỏ bát đĩa vào trong bồn rửa bát, bóp một đống nước rửa chén vào rồi đánh cho cả bồn toàn bọt, vừa định nhúng tay vào rửa thì một giọng nói đã vang lên từ sau lưng: "Để đó cho tôi."
Vô Song [1">? Đừng có vì Tú Tài và sư huynh không yêu cô nên giờ cô biến thái cứ đi ám người khác như thế này chứ.
Tôi quay đầu lại, Tống Tử Ngôn đi tiễn mấy lão già kia đã về, cái câu "để đó cho hắn" là có ý gì chứ?bảo vệ quyền lợi người dich,tẩy chay transachhong
Thấy tôi cứ ngơ ngơ không động đậy, hắn bước tới gỡ đôi găng tay cao su tôi đang mang ra, chậm rãi mang vào, cúi đầu nói với tôi: "Cô đi nghỉ một lát đi."
Tôi dụi mắt nhìn kỹ, là hắn.
Tôi lại dụi mắt nhìn lần nữa, chính là hắn.
Có âm mưu! Chắc chắn là có âm mưu! Tôi giả vờ cười: "Tổng giám đốc, anh…"
Chưa nói xong, hắn đã khẽ nhăn mày: "Ngồi xuống!"
Tôi lập tức ngồi lên cây cải thảo to ban nãy.
Ánh đèn bếp rất dịu dàng, Tống Tử Ngôn mặc một cái áo sơ-mi màu hồng, rất hiếm người có thể mặc được màu này mà trông được như vậy, ống tay áo xắn lên tới tận khuỷu, tay mang bao tay cao su màu vàng, nghiêm túc vọc tay vào đám bọt rử...