ỡ bà.
- Denka là tâm huyết của mẹ và cha con. Vì vậy, nếu con có thương mẹ, nhất định phải kế tục nó. Ba con sức khỏe cũng không còn tốt nữa. mẹ cũng chẳng còn được bao lâu. Thời gian phía trước chỉ còn có một, hai tuần, không rõ tử thần sẽ đến lúc nào. Con nhất định phải vì gia đình ta mà làm Denka ngày càng phát triển.
- Nhưng...
- Con phải ở lại Nga. Mọi việc ở Việt Nam lập tức chấm dứt.
Mẹ hắn thở một cách khó nhọc, vẻ kiên quyết nói với con.
- Mẹ à, con...
- Ba biết con có tình cảm với một con bé ở Việt Nam. Nhưng con bé đó cũng là con cảu ông chủ tập đoàn lớn bên đó. Nó có thể theo con không? Gia đình nó có một mình nó là con, nhất định sẽ là người thừa kế. Việc của hai đứa.. e là rất khó. Từ bỏ đi.
Hắn im lặng nhìn ba và mẹ. Me hắn đã rất yếu rồi, còn ba hắn, ông cũng đang mang trong mình bệnh tim. Sức khỏe hiện tại cũng không phải là tốt. Trước còn có mẹ hắn giúp ông, cùng ông lo toan công việc, nhưng giờ...
- Được, con hiểu rồi!
- Vậy được!
Mẹ hắn gật đầu, nhờ ba hắn cùng Nhiên đưa bà trở lại phòng bệnh.
Còn lại một mình đứng trên hành lang, hắn cầm chiếc điện thoại, phân vân đôi chút rồi vẫn quyết định nhấn nút gọi:
- Alo!
Ngạc nhiên khi thấy hắn gọi cho mình, nhưng giọng nói của nó vẫn là cố tỏ ra lạnh nhạt.
Im lặng. Hắn không biết nên nói thế nào.
- Có việc gì vậy? - Nó nhíu mày, vừa trả tiền chai nước ngọt cho bà bán hàng, vừa hỏi hắn.
- Anh phải đi rồi! - Hắn chậm rãi mở miệng.
- Ý anh là sao? - Nó càng lúc càng khó hiểu.
- Có lẽ.. anh sẽ không trở về Việt Nam nữa.
"Choang". Chai nước thủy tinh rơi xuống đất! Vỡ tan! Giống như tình yêu cảu bọn họ. Vỡ rồi! Những thứ còn lại, chỉ là... mảnh vụn của kí ức.
- Anh... nói vậy là ý gì?
- Anh sẽ ở lại đây, thừa kế tạp đoàn Denka của ba. Anh không thể trở về bên em. Du! Xin lỗi! Anh yêu em!
- Lâm! Anh...
"Tít tít". Nó vội vã gọi lại. Hắn tắt máy. Mọi chuyện còn chưa rõ ràng, tại sao anh nỡ bỏ em đi như thế?
Mưa! Mưa chiều nay thật buồn, vì lòng người hay là... mưa cũng đang khóc? Trong màn mưa trắng xóa, bước chân nó đau đớn bước đi. Mặc dù ở đây, hắn cũng lạnh nhạt với nó. Mặc dù biết việc của hai người có quá nhiều rào cản, nhưng... khi biết hắn sẽ đi, sẽ rời xa nó, nó vẫn đau, đau đến mức không thở nổi.
"Kéttttttttttttttt".
Một tiếng phanh xe kéo dài, kèm theo đó là tiếng va đạp mạnh. Trước mắt nó, mọi thứ lập tức tối sầm đi.
- Đừng trách tao ác! Tất cả là do mày tự chuốc lấy họa!
Một gương mặt xinh đẹp nở nụ cười quỷ dị, ánh mắt tràn đầy sự phẫn nộ. Hà Yên lạnh lùng lái xe đi. Thủ đoạn và độc ác, nhưng tất cả chỉ là vì... một tình yêu mù quáng, một tình yêu mãi mãi không thuộc về mình.
- A! Cô gái này bị thương rồi!
- Mau gọi cấp cứu!
Người đi đường nhìn thấy cảnh tai nạn, hốt hoảng xúm lại, gọi cấp cứu giúp cô gái. Còn nó đã hoàn toàn ngất đi, không hề biết xung quanh đang diễn ra chuyện gì nữa.
* * *
- Có chuyện gì đã xảy ra vậy?
My lo lắng, túm ...