đến phòng bệnh, lập tức đưa mắt hỏi thầy Minh.
- Việc này không thể nói trước được. Nhưng chắc chắn Du sẽ tỉnh lại, em đừng lo!
Thầy Minh cười ôn nhu, xoa xoa đầu My. Nhỏ thực sự là nóng ruột lắm rồi. Có chắc sẽ không xảy ra điều gì chứ?
8 tiếng đồng hồ chờ đợi bên ngoài phòng cấp cứu, giờ này họ lại tiếp tục ở trong tâm trạng chờ đợi đó. Sự chờ đợi quả thực là khiến tim người ta như thắt lại. Lo sợ đến tột cùng. Mặc dù biết ca cấp cứu đã thành công, nhưng cái cảm giác chờ đợi đôi mắt ngây thơ kia hé mở vẫn không dễ chịu chút nào cả, thực sự là đã muốn nghẹt thở rồi.
Thời gian trôi qua thật chậm, trong căn phòng im ắng chỉ còn vang lên tiếng tíc tắc của đồng đồ. Từng giờ, từng giò trôi qua, rất chậm rãi.
- Muộn rồi! Thầy đi mua đồ ăn về!
Thầy Minh đút hai tay vào túi quần, chuẩn bị rời đi, bỗng nghe thấy tiếng My reo lên:
- Tỉnh rồi!
Cả ba lập tức nhào đến bên giường bệnh. Đôi mi thanh tú, đáng yêu khẽ chớp chớp. Đôi mắt to tròn, ngây thơ dần hé mở. Tất cả lập tức rơi vào trạng thái phấn khích tột cùng. Mọi lo lắng đều đã dập tan. Trong sự vui sướng đó của mọi người, giọng nói trong trẻo vang lên đã khiến tất cả mở to đôi mắt hết cỡ:
- Mọi người là ai?
Chương 8: Tạm biệt, kí ức ngày hôm qua...
"Mọi người là ai?". Câu hỏi làm tất cả thất kinh. Không ai có thể nghĩ rằng, tai nạn lần này có thể gây ra chuyện như vậy. Không lẽ nó thật sự mất trí nhớ, giống như nhân vật trong những bộ phim truyền hình hay sao?
- Đây là đâu thế?
Đầu đau như búa bổ, nó cố gượng ngồi dậy, nhíu mày nhìn xung quanh. Hình như là bệnh viện. Nhưng tại sao nó lại ở đây? Đợi đã, hình như nó không nhớ nổi thứ gì cả. Rốt cuộc là thế nào? Đầu óc hoàn toàn trống rỗng, một chút hình ảnh về quá khứ cũng không có.
- Du, cậu cẩn thận. Cứ nằm nghỉ ngơi đi!
My thấy nó ngồi dậy, lập tức gạt phăng suy nghĩ trong đầu mình, chạy lại đỡ nó.
- Bạn gọi tôi là Du? - Đôi mắt nghi ngờ nhìn My.
- Phải. Cậu là Lâm Ngọc Du.
Ôi chúa ơi! Nó còn không nhớ nổi mình là ai. Vậy là cái chuyện mất trí nhớ này có thật ngoài đời sao? Lại còn xảy ra với nó. Thật sự khó tin quá!
- Chết tiệt! Tại sao tôi không nhớ nổi cái gì?
Tại sao một chút hình ảnh về quá khứ cũng không có. Ngay cả hình ảnh của mình cũng không tìm thấy. Chuyện quái gì xảy ra vậy? Thật có cảm giác như là mình bị tẩy não vậy.
- Cậu... Ngay cả tớ cậu cũng không nhớ sao?
- Hỏi thừa!
Kiệt lạnh nhạt buông một câu, lừ mắt nhìn My. Nó còn không nhớ bản thân nó là ai. Những người xung quanh lại càng không thể nhớ ra.
- Tại... tôi cảm thấy chuyện này hơi kì quái.
My xấu hổ gãi gãi đầu. Câu này đúng là hỏi thừa mà. Thực tình, nhỏ bị nó làm cho ngạc nhiên đến mức đầu óc lú lẫn rồi >o<.
- Chúng ta nên mời bác sĩ tới kiểm tra. - Thầy Minh khẽ nhíu mày. - Có lẽ việc này do phần đầu bị thương tổn.
- Dạ! Để em đi tìm bác sĩ!
Chưa để ai kịp nói gì, My đã chạy vội đi.
- Cái con bé này! Lúc nào cũng cái vẻ hấp tấp ấy!...