tay áo thầy Minh, hốt hoảng hỏi.
- Du vừa gặp tai nạn!
Gương mặt thầy Minh cũng không khá hơn My là mấy, ánh mắt không rời khỏi phòng cấp cứu.
- Sao cậu ấy lại có thể gặp tai nạn? Không phải mọi người luôn trông nom cậu ấy sao?
- Cậu ấy tự ý ra ngoài. Chúng tôi đều không biết. - Sắc mặt Kiệt xám xịt.
- Vậy bây giờ...
- Chúng ta chỉ có thể chờ thôi.
My buông tay áo thầy Minh, lặng lẽ ngồi xu ghế. Cả ba người chìm vào yên lặng. Hi vọng... sẽ không có chuyện xấu gì xảy ra.
1 giờ đồng hồ trôi qua...
Cánh cửa vẫn không hề nhúc nhích. Ba con người cũng giữ nguyên vị trí, không hề xê dịch dù chỉ một chút.
2 giờ đồng hồ trôi qua...
Tình trạng vẫn không khá hơn. Cùng thời gian đó, ở Nga...
- Tổng giám đốc?
Những thành viên hội đồng quản trị nhíu mày. Chàng trai này còn chưa học đại học. Có thể giao chức vụ này cho cậu ta sao?
- Tôi sẽ nhường chức tổng giám đốc cho con trai, chỉ còn giữ chức chủ tịch hội đồng quản trị. Tôi vẫn sẽ giúp đỡ, dìu dắt con trai mình. Tôi tin thằng bé đủ khả năng.
- Nhưng dù sao thì...
Tất cả vẫn còn rất do dự.
- Tôi đã quyết! Cứ vậy đi! Nếu thằng bé không đảm đương nổi công việc, tôi sẽ lập tức thay người!
3 giờ đồng hồ trôi qua...
Ở bệnh viện, tất cả dường như đã chìm vào sự sợ hãi tột độ. Cánh cửa phòng cấp cứu không hề có một chút dấu hiệu nhúc nhích. Lần này có ổn không?
Tại văn phòng tổng giám đốc tập đoàn điện tử Denka. Hắn đút hai tay vào túi quần, lạnh lùng nói với cô thư kí, cũng không thèm quay đầu lại:
- Chị Lam! Phiền chị đem giùm em toàn bộ hồ sơ kinh doanh của tổng công ti trong thời gian gần đây tới cho em.
- Dạ, thưa tổng giám đốc!
Đôi mắt hắn dõi ra phía ngoài cửa kính. Không biết bây giờ, nó thế nào. Chàng trai tuấn tú, lạnh lùng trong bộ comple đen đưa ánh mắt đau khổ nhìn ra ngoài, hướng về phương trời có người con gái hắn yêu, nhưng số phận lại trớ trêu, đùa cợt hai người, chia rẽ hết lần này đến lần khác. Tại sao?
8 giờ đồng hồ trôi qua...
"Tinh". Cánh cửa phòng cấp cứu bật mở. Ba con người ngồi bên ngoài lập tức đứng bật dậy, đưa ánh mắt chờ mong nhìn bác sĩ. Câu nói cảu vị bác sĩ này thật may mắn đúng là điều bọn họ mong đợi, một câu nói đã đem tất cả lo âu, sợ hãi trong lòng ba người ném đi:
- Mọi việc ổn rồi! Bệnh nhân không còn gì nguy hại nữa. Mọi người đừng lo!
- Cảm ơn bác sĩ!
Thầy Minh cười, cúi đầu với vị bác sĩ trước mặt.
- Du!
My nóng lòng lao đến bên nó. Tội nghiệp cô bạn thân của nhỏ. Đầu nó xem chừng bị thương nặng, quấn rát nhiều băng trắng toát. Nước mắt My bắt đầu trào ra. Cô bé tội nghiệp, hồn nhiên, nhân hậu như thế, tại sao lại gặp nhiều điều không may đến như vậy?
- Được rồi, để Du về phòng bệnh đã!
Thầy Minh và Kiệt nhẹ nhàng kéo My ra, cùng mấy y tá đẩy chiếc giường về phòng bệnh. Vậy là coi như mọi lo lắng trong lòng đã được gỡ bỏ. Tâm trạng mọi người cũng đã an tâm phần nào.
- Vậy bao giờ Du mới tỉnh đây?
My lo lắng không thôi, vừa v...