Thầy Minh lắc lắc đầu, thở dài. Đưa ánh mắt nhìn về phía nó, anh bắt gặp ánh mắt nó đang nhìn về phía mình, dường như alf lạ lẫm mà cũng giống như có cảm giác quen thuộc. Nhìn đôi mắt ấy giống như đang cố đấu tranh, đôi lông mày khẽ cau lại, có lẽ đang cố nhớ ra, người trước mặt mình là ai. Mỉm cười, anh lại gần, ngồi xuống bên cạnh nó:
- Không nhớ ra được thì đừng cố!
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra với tôi vậy?
- Một tai nạn!
Phải rồi! Đây là một tai nạn, nhưng kẻ gây ra đã bỏ trốn. Không thể để mọi việc trôi qua dễ dàng như vậy được.
- Cậu đã báo cảnh sát vụ này chưa? - Thầy Minh đột ngột quay sang hỏi Kiệt.
- Đã báo! Vài ngày nữa có lẽ sẽ có kết quả!
- Lần này không thể để yên.
- Tất nhiên! Vụ này tôi cũng không dễ bỏ qua. Kẻ gây ra việc này dám bỏ mặc Du, trốn tránh trách nhiệm như vậy, bảo tôi bỏ qua cho hắn tôi cũng không làm được.
- Tai nạn? - Ánh mắt nó chuyển sang người Kiệt. - Tai nạn như thế nào?
- Đừng lo! - Gương mặt lạnh như băng nãy giờ chợt nở một nụ cười hiền hòa, đôi bàn tay dịu dàng vuốt mái tóc nó. - Mọi việc rồi sẽ ổn thôi! Bất kể kẻ nào gây hại đến cậu, tớ quyết sẽ trả thù.
Vẻ mặt Kiệt bỗng thay đổi. Sự hiền hòa không còn, đôi mắt lộ rõ sự tức giận. Tâm hồn ác quỷ đã muốn trỗi dậy. Tất cả? Phải. Những ai làm tổn thương nó, cậu quyết phải cho họ sống không thể yên ổn, bao gồm cả... hắn.
- Bác sĩ đến rồi!
My chạy xốc vào, thở dốc. Theo sau là một vị bác sĩ đứng tuổi, toát lên vẻ chững chạc và hiền hòa.
- Mọi người đưa cô bé theo tôi! Chúng tôi cần kiểm tra một số thứ.
- Dạ!
Vẫn là My đáp lời nhanh nhất. Nhỏ chạy tới, đỡ nó dậy. Hai người kia cũng đồng loạt tới giúp.
Nó được vị bác sĩ cũng mọi người đưa tới đủ phòng, làm đủ thủ tục kiểm tra. Sau khi hoàn thành tất cả, lấy kết quả kiểm tra, vị bác sĩ trầm ngâm nhìn đống giấy tờ xét nghiệm và tấm phim chụp trước mặt, rồi nhẹ nhàng gọi tất cả vào phòng làm việc.
- Kết quả sao ạ bác?
My sốt sắng nhào tới hỏi. Vị bác sĩ cười, chỉ vào chiếc ghế bên cạnh nhỏ:
- Cháu ngồi đó đã. Cứ bình tĩnh, không có vấn đề gì quan trọng đâu.
- Dạ!
- Là thế này. Do tai nạn khiến đầu bệnh nhân bị va đập mạnh nên dẫn đến việc dây thần kinh và não bị tổn thương. Ca phẫu thuật đã thành công, không để lại di chứng gì nhưng những kí ức trước đây cảu bệnh nhân đã bị mất. Về việc này, mọi người có thể tìm cách giúp bệnh nhân khôi phục. Ngoài ra không còn vấn đề gì khác, mọi người có thể an tâm.
- Vậy là tốt rồi! - My vuốt ngực, thờ phào. - Cảm ơn bác sĩ!
- Không có gì!
- Chúng ta về phòng thôi. Không có chuyện gì rồi!
Vẫn là My hào hứng nhất, kéo tay cô bạn thân đi. Hia người kia cũng lẳng lặng đi theo sau.
- Vậy tôi có thể phục hồi trí nhớ phải không?
- Ừ. - My vui vẻ trả lời.
- Vậy mọi người sẽ giúp tôi chứ?
Bước chân My chợt chững lại. Vài phút sau, nhỏ xoay người, dùng hai tay nắm chặt vai nó, đôi mắt ánh lên sự đe dọa:
- ...