gần đều không kìm được ngẩn ra trước nụ cười của chàng trai này. "Tầm thường!". Phong khẽ cười khinh trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ nụ cười chói lóa, hỏi lại lần nữa:
- Xin hỏi ở đây ai là Võ Hà Yên vậy?
- Là tôi đây!
Hà Yên liếc nhìn anh chàng trước mặt. Nhỏ có quen người này sao? Thật sự là nhớ không ra. Phong nhìn cô nàng, nở nụ cười nửa miệng:
- Thiếu gia nhà chúng tôi có lời mời cô.
- Thiếu gia nhà các người? Là ai? - Hà Yên nhíu mày, càng khó hiểu.
- Trần Vũ Kiệt.
- A!
Giờ thì đã hiểu. Hóa ra là Kiệt tìm nhỏ.
- Tôi không đi! - Hừ, dại gì mà đi với các người khi chưa rõ mục đích.
- Cô không muốn đi cũng không được! - Phong khẽ cười, ra hiệu cho đám người đằng sau. - Bắt cô ta!
- Các người làm gì vậy? Bỏ tôi ra!
Hà Yên ra sức giằng tay ra, nhưng đáng tiếc, cô ta đúng là có võ đấy, song so với đám người xã hội đen được đào tạo bài bản này thì chẳng là gì. Vậy nên tất nhiên, cô nàng không thể thoát được khỏi bọn họ.
- Đưa cô ta đi!
Phong lạnh lùng ra lệnh, nụ cười trên mặt cậu cũng đã tắt. Cả người tỏa ra một thứ sát khí nguy hiểm. Mấy cô nàng trong lớp chứng kiến cảnh này cũng không biết phải làm thế nào. Một cô gái nhanh trí hơn, lập tức gọi đám bạn:
- Chúng ta đi báo cho hiệu trưởng!
- Phải! Đi báo ngay thôi!
* * *
- Bỏ tôi ra! Các người muốn làm gì?
Hà Yên vẫn không ngừng giãy giụa, lườm đám người vừa bắt mình tới biệt thự này. Bọn họ rốt cuộc có ý định gì?
Một cảm giác lành lạnh ở cổ khiến Hà Yên giật mình, nhìn sang. Cô nàng lập tức bắt gặp nụ cười nguy hiểm của Kiệt. Cậu đang cầm một con dao nhỏ kề vào cổ cô nàng, khóe miệng nhếch lên, vẻ khinh bỉ:
- Câm mồm! Nếu muốn nhanh chết thì cứ việc hét tiếp.
- Cậu... cậu định làm gì?
- Tôi muốn làm gì à? Dạy cho cô một bài học. Tôi thấy gia đình cô thật không biết cách dạy dỗ cô. Vậy thì tôi sẽ thay họ làm điều đó.
- Cậu... - Hà Yên nghiến răng. - Cậu dám làm gì tôi thì sẽ không được yên ổn đâu. Mẹ tôi chắc chắn sẽ báo cảnh sát. Họ sẽ tới sơm thôi.
- Cảnh sát? Ha ha... - Kiệt đột nhiên cười lớn rồi lập tức lấy lại vẻ mặt lạnh lùng, cười khẩy nhìn cô nàng. - Cô nghĩ chúng tôi làm mưa làm gió trong giới xã hội đen mà không có lá chắn gì hay sao? Cứ việc báo. Cô nghĩ chúng tôi sợ sao? Nếu sợ thì từ đầu tôi đã không làm.
- Cậu...
- Yên tâm đi! Tôi tuyệt đối không lấy cái mạng của cô đâu. - Kiệt lại gần, ghé sát tai cô nàng. - Bởi vì... cô không đáng.
- Cậu... - Hà Yên thực sự đã tức giận tột cùng, nghiến răng nhưng lại không dám làm gì.
- Giết cô chỉ tổ làm bẩn tay tôi. - Kiệt khinh bỉ nhìn cô nàng. - Con người như cô thực không đáng.
Hà Yên bực bội muốn vung tay lên đánh Kiệt nhưng cảm giác đau nhói ở cổ đã nhắc nhở cô ta, cô ta đang đứng ở vị trí nào. Con dao trong tay Kiệt ấn sâu hơn một chút, một dòng máu nhỏ chảy ra. Cậu không quay đầu, nói với chàng trai đứng cạnh:
- Phong, phiền cậu đến bệnh viện đón Du giúp tôi.
- Dạ, thiếu gia!
Phong dẫn theo đám đàn em ...