rời đi. Trong căn phòng chỉ còn lại Kiệt và Hà Yên. Không khí có phần căng thẳng. Bàn tay Hà Yên hết nắm lại mở. Cô nàng đang hết sức lo sợ. Cô ta biết Kiệt tuyệt đối không phải là người bình thường, cậu đã biết những việc cô ta làm chưa? Nếu biết rồi thì số phận cô ta sẽ đi về đâu?
- Tôi khẳng định sẽ không giết cô đâu, không cần căng thẳng thế! - Kiệt liếc mắt nhìn bàn tay Hà Yên, hừ lạnh, miệng chợt mỉm cười. - Nhưng tôi không dám chắc sẽ dể cho gương mặt cô được nguyên vẹn.
- Cậu muốn làm gì mặt tôi?
Hà yên bất giác rùng mình. Đối với một con người, gương mặt rất quan trọng. Kiệt sẽ làm gì với gương mặt cô ta?
- Ha, sợ rồi hả? - Kiệt cười nhạt, gương mặt ác quỷ đã hoàn toàn hiện hình, không còn vẻ ôn hòa như khi bên cạnh nó nữa. - Nếu biết có ngày hôm nay, đáng lẽ trước đây cô không nên làm những việc đó với Du.
- Đó là vì con nhỏ không biết điều đó! - Hà Yên tức giận hét lên. Nhắc đến nó khiến cô ả không thể kìm được sự tức giận. Tất cả vì nó nên cô ả không thể có được tình yêu của thầy Minh, cũng vì nó mà hôm nay cô ả mới như thế này.
"Bốp"
Một cái tát giáng thẳng vào mặt Hà Yên. Khóe miệng rớm máu, cô ả từ từ ngồi dậy, nhìn đôi mắt tràn đầy tức giận của Kiệt. Cậu ngồi xổm, lấy tay nắm tóc cô ả, cười khẩy:
- Cô có biết ai là kẻ không biết điều không? Là cô đó! Đã như vậy còn nói vậy? Haizzz, thực sự là cô muốn chết sớm mà.
Hà Yên cắn môi, không nói gì. Hôm nay bất luận là có nói gì, cô ả khẳng định số phận mình cũng không thể tốt đẹp.
- Thiếu gia! Lâm tiểu thư đã đến! - Giọng Phong vang lên phía ngoài căn phòng.
- Đưa cô ấy vào! - Kiệt thu lại bàn tay đang nắm tóc Hà Yên, phẩy phẩy tay như rũ bỏ thứ gì dơ bẩn. Hà Yên nhìn hành động đó mà ngọn lửa tức giận trong lòng càng bùng cháy.
"Cạch". Cánh cửa bật mở. Nó ngơ ngác bước vào. Nhìn Hà Yên với mái tóc rũ rượi ngồi trên sàn nhà, nó ngạc nhiên mở to mắt.
- Đây là...
- Là người đã hại cậu. - Kiệt lại gần, nụ cười dịu dàng lại nở trên môi cậu. - Người đã khiến cậu mất trí nhớ, cũng khiến cậu chịu không tí tổn thương. Vì vậy, hôm nay... tớ giao cô ta cho cậu.
- Cho tớ? - Đôi mắt nai ngơ ngác lại càng mở to. Hà yên cũng có phàn ngạc nhiên. Nó đã mất trí nhớ?
- Cầm lấy! - Kiệt dúi vào tay nó con dao nhỏ. - Tùy cậu xử cô ta.
- Tơ sao? Tớ... - Nó lúng túng, bối rối nhìn con dao trong tay.
- Cậu muốn làm gì gương mặt cô ta thì tùy ý.
- Tớ... Tớ không muốn làm gì cả.
Nó dúi trả con dao vào tay Kiệt. Thực sự là nó không muốn làm gì cô gái này cả. Nó không nhớ cô ta có hại đến nó hay không. Kể cả là có nó cũng không nhẫn tâm hủy họa gương mặt ấy. Kiệt nhíu mày. Cậu đưa nó đến đây là vì muốn để tự tay nó trả thù cô ả, để cho đứa con gái không biết điều kia thông minh hơn một chút. Nhưng nó lại quá mềm lòng. Haizzz, cô bé cậu yêu tốt bụng đáng yêu như vậy, cậu đành phải tự mình ra tay thôi.
Cầm lấy con dao, Kiệt lạnh lùng tiến lại gần. Hà Yên cảnh giác lùi dần ra sau cho đến khi chạm phải bức tường. Kiệt đưa ...