ớ sẽ phục hồi nữa. Kiệt dường như đọc được suy nghĩ của nó. Cậu khẽ thở dài. Không biết nếu nó nhớ lại tất cả thì sẽ ra sao nữa. Sẽ là một điều tốt hay lại khiến nó chìm trong đau khổ?
- Còn cô gái đó cậu muốn xử lí thế nào? - Kiệt đột nhiên lên tiếng.
- Cô gái nào vậy? - Nó nhíu nhíu mày.
- Là cô gái tên Võ Hà Yên, người đã gây ra vụ ti nạn của cậu, khiến cậu mất trí nhớ.
- Có thể chỉ là một vụ tia nạn, cô ấy cũng không cố tình. Cậu đừng làm gì hại người ta! - Nó hốt hoảng nói vội.
- Vô tình à? Tớ không cho là như vậy. - Kiệt cười khẩy, máu nóng sục sôi khi nghĩ đến cô gái mang tâm địa độc ác đó. - Cô ta không ít lần gây nguy hiểm cho cậu, cậu nghĩ lần nào cũng là không cố tình?
- Nhưng... tớ chẳng nhớ gì chuyện trước đây cả. Coi như không có gì đi. Bỏ qua cho cô ấy.
- Cậu đừng quá tốt bụng như thế. - Kiệt lắc đầu, vẻ nghiêm túc. - Sự thánh thiện ấy e là sẽ càng khiến cậu chịu nhiều đau khổ mà thôi. Có thù thì phải trả, ăn miếng trả miếng, tuyệt đối không được nương tay cho kẻ đã hại mình. Như thế là tự hại chính mình mà thôi.
- Dù sao tớ cũng chẳng còn nhớ gì cả, nên chẳng có cái gì gọi là hận thù hết. Hơn nữa, tớ thấy cô ấy cũng không phải hạng người độc ác.
- Cậu đừng nhìn mặt mà bắt hình dong. - Kiệt bẻ tay lái vào sân một nhà hàng sang trọng, lái xe vào bãi đỗ. - Được rồi, chúng ta không nói nữa. Đi ăn đã.
- Được!
Kiệt mỉm cười, lịch thiệp mở cửa xe bên mình rồi qua bên kia mở cửa cho nó, nắm lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đi vào trong. Cả hai trở thành một đôi tiên đồng ngọc nữ thu hút mọi sự chú ý cảu những người trong nhà hàng. Cô gái mang gương mặt trẻ con đáng yêu, dễ thương trong bộ vái màu hồng chít eo, xếp li, nhiều tầng với những rải ren màu trắng muốt. Mái tóc dài ngang lưng buông xuống mềm mại, được cài lên một chiếc bờm đồng màu với váy, đính một quá dâu bằng pha lê sáng lấp lánh. Chân nó mang một đôi giày búp bê hồng. Kiệt đi bên cạnh lại toát lên vẻ bí ẩn, lạnh lùng đầy nam tính. Cậu mặc chiếc áo sơ mi đen, quần bò mài bạc, đi đôi giày thể thao đen rất kiểu cách. Cả hai nhìn vô cùng rực rỡ trong cái nhà hàng có hàng trăm người này.
Nó cùng Kiệt đi lên tầng hai, đến một chiếc bàn gàn cửa sổ. Kiệt vẫy tay gọi người phục vụ.
- Quý khách cần gì ạ? - Có gái phục vụ nở nụ cười dịu dàng, đồng thời đưa quyển thực đơn cho hai người.
Kiệt đưa tya đỡ lấy, nhìn lướt qua danh sách, không ngẩng đầu, nói:
- 2 suất mì Spaghetti, một chai rượu vang. À, cậu uống gì vậy Du? - Kiệt nhìn về phía nó, nở một nụ cười nhẹ nhàng, làm cô phục vụ đứng cạnh phải ngẩn ngơ nhìn.
- Cứ cho tớ một nước cam được rồi.
- Vậy được, cho một lon nước cam.
- Quý khách chờ một lát!
Cô phục vụ nhanh chóng ghi lại rồi đi vội. Trước khi đi không quên quay đầu lại nhìn Kiệt với ánh mắt đắm đuối rồi lại nhìn nó bằng đôi mắt ghen tị pha chút ngưỡng mộ. Nó với tay lấy quyển thực đơn, lật lật vài trang.
- Cậu muốn ăn gì nữa sao? - Kiệt cười cười hỏi nó.
- Tớ? A không có! T...