nó. Cậu không thấy có gì kì lạ, ngoài việc chiếc xe này thoạt nhìn khá giống xe của cậu.
- Cậu sao thế?
- À không có gì! - Nó thu hồi ánh mắt, nhìn Kiệt mỉm cười,. Vừa rồi cậu cũng không có biểu hiện gì kì lạ, có lẽ cảm giác vừa rồi của nó chỉ là ngộ nhận.
- Đi thôi! Chúng ta về bệnh viện. Cậu cần nghỉ ngơi.
- Tớ cũng nằm viện lâu rồi mà! Tớ thấy mình cũng ổn rồi. Chưa thể xuất viện hay sao?
- Nhưng cứ nghỉ ngơi một thời gian nữa. Tớ muốn cho cậu có chút thời gian nghỉ ngơi sau quãng thời gian vừa qua. - Kiệt dịu dàng vuốt mái tóc nó.
- Thời gian vừa qua... khủng khiếp lắm sao? - Nó bất giác cắn môi.
- Ừ, nhưng tất cả đã qua rồi! Đừng nghĩ nhiều nữa. Chúng ta về thôi.
- Ừ.
Nó ngoái đầu lại nhìn chiếc xe đằng sau một lần nữa. Chàng trai trong xe vẫn ngồi yên ở đó, dường như vẫn đang ngủ. Nó thở dài, quay mặt bước theo Kiệt.
Từ phía xa, một người đàn ông trung niên lại gần, chui vào trong chiếc xe của chàng trai vừa rồi. Ông lay nhẹ vai chàng trai, khẽ gọi:
- Thiếu gia! Tôi mua xong rồi! Cậu dậy đi!
Chàng trai mở mắt, đỡ lấy hộp cơm trong tay người đàn ông trung niên, mỉm cười:
- Cảm ơn bác!
- Không có gì! Thiếu gia, sao cậu không vào ăn luôn cho tiện, lại phải mua thế này...
- Vì chúng ta không có nhiều thời gian đâu. Bác biết cháu lần này về chỉ để thu dọn đồ đạc thôi mà. Cháu mới tiếp quản công ty, còn rất nhiều việc. Chỉ còn một tiếng nữa là phải có mặt tại sân bay rồi, nếu không lại lỡ chuyến bay mất. Cháu không muốn lãng phí thời gian.
- Được, vậy cậu mau ăn trưa đi. Chúng ta sẽ về nhà cậu ngay bây giờ.
- Cảm ơn bác!
Hắn lạng lẽ nhìn về phía ngoài cửa xe. Không một bóng người. Có lẽ vừa rồi hắn nằm mơ chăng? Tại sao lại có cảm giác nó đang ở đây, rất gần hắn? Có lẽ hắn nhớ nó đến mức phát điên rồi. Khẽ cười nhẹ một tiếng, hắn yên lặng mở hộp cơm, lặng thinh dùng đôi đũa gắp miếng thịt đưa lên miệng. Nhạt nhẽo, hoàn toàn không có vị gì. Phải chăng sự cay đắng từ trái tim đã lấn át tất cả? Hắn lắc đầu, cười nhẹ, cố dặn lòng, phải quên, quên tất cả. Bời hai người... vốn dĩ là... có duyên mà không phận.
Chiếc xe dừng lại trước cửa một ngôi biệt thự lộng lẫy. Một đám người đang thu dọn thùng lớn thùng nhỏ ở bên trong nhìn thấy, vội vã chạy tới mở cổng, cúi người vẻ cung kính. Hắn hạ kính xe, hỏi:
- Đã xong chưa?
- Sắp rồi thưa thiếu gia! Đóng gói một số đồ đạc nữa là hoàn tất.
- Được, vậy phiền mọi người.
Hắn ra khỏi xe, đút hai tay vào túi quần, hình bóng cô độc lặng lẽ bước lên tầng hai của căn biệt thự. Tầng này rất rộng, có năm gian phòng. Một là phòng của hắn, bên cạnh là phòng Nhiên. Gia đình hai người vốn là chỗ thân thiết nên để hai đứa trẻ ở Việt nam cùng nhau. Ba gian phòng còn lại đều dành cho khách.
"Cạch". Hắn đẩy nhẹ cửa một gian phòng. Bên trong đã thu dọn hầu hết đồ đạc, chỉ còn một số thứ không quan trọng và một chiếc hộp gỗ hắn không cho phép bất cứ ai động vào. Lặng lẽ tiến lại, hắn mở nắp chiếc hộp. Bên trong đều là ảnh. ...