chỉ muốn xem nhà hàng này có muón gì đặc biệt hay không thôi! - Nó vội vã xua tay.
- Nếu muốn gì cứ gọi thêm. - Kiệt vẫn giữ nụ cười dịu dàng trên gương mặt.
- Không cần đâu.
- Thưa quý khách, đồ ăn của quý khách đây ạ!
Cô phục vụ ban nãy bưng ra hai đĩa mì, rượu vang và nước cam, đặt xuống bàn. Kiệt mỉm cười một cách lịch sự:
- Cảm ơn! Nhà hàng này làm nhanh thật!
Cô phục vụ đỏ mặt trước nụ cười của Kiệt rồi vội vã cúi đầu, rời đi.
- Cậu ăn đi, Spaghetti ở đây ngon lắm đó!
- Ừ. - Nó lấy dĩa, cuộn một ít mì, đưa lên miệng nếm thử. Đúng như Kiệt nói, quả thực rất ngon, đến mức nó không kìm được phải thốt lên. - Ngon thật!
- Nếu thích thì ăn nhiều vào nhé! Không cần ngại đâu!
Kiệt với tay láy một chiếc khăn giấy trên bàn, lau nhẹ khóe miệng còn dính nước sốt của nó. Nó đỏ mặt, cười trừ. Ai đời con gái con đứa, ăn uống như nó thật là... haizzz...
* * *
- Cậu muốn ăn nữa không?
Nhìn đĩa mì trên bàn của nó đã hết, Kiệt cười hỏi nó.
- Thôi không cần đâu. Tớ no rồi. - Nó uống một ngụm nước cam rồi đặt lon nước xuống bàn.
- Vậy tớ đi thanh toán, cậu uống nước rồi ra ngoài xe chờ tớ.
- Được.
Kiệt lôi chiếc ví, bước về phía quầy thanh toán. Nó cũng cầm chiếc túi xách nhỏ của mình đứng dậy, một mình xuống bãi đỗ xe.
Nhìn quanh mãi mới thấy chiếc xe của Kiệt, nó vội rảo bước về hướng đó. "Xoẹt". Một linh cảm lóe lên trong lòng. Nó có cảm giác dường như ở đây có thứ gì đó... rất quan trọng. Quay đầu lại, nhưng không có một bóng người nào trong bãi để xe cả. Nó định quay đầu đi tiếp thì đôi mắt vô tình liếc qua một gương mặt trong một chiếc xe đen bóng. Qua cửa kính xe, nó có thể nhìn thấy một gương mặt đẹp hoàn hảo đang tựa vào cửa kính, say ngủ. Gương mặt ấy khiến trái tim nó chợt nhói, không hiểu vì sao. Người con trai kia tại sao có vẻ quen thuộc đến vậy? Liệu người này trong quá khứ có quan hệ gì với nó chăng. Một sức mạnh vô hình thôi thúc đôi chân bé nhỏ của nó bước về phía chiếc xe đó.
Chầm chậm, nó tiến dần về phía chiếc xe đó. Người con trai này, vì sao có thể gợi lên trong lòng nó một cảm giác thân thuộc đến vậy. Nó có linh cảm người này là mấu chốt của toàn bộ kí ức đã bị mất của nó. Gương mặt đó, vừa lạ lẫm lại vừa quen thuộc. Nhưng nếu người này thực sự nằm trong kí ức của nó, tại sao cả Kiệt, My lẫn thầy Minh đều không hề đề cập tới. Vậy thì có phải thứ linh cảm này của nó chỉ là ngộ nhận? Liệu có phải đây chỉ là một cảm giác không thật?
Người con trai trong chiếc xe khẽ cau mày, đột nhiên xoay người, gương mặt quay về phía trong, nhưng có vẻ vẫn ngủ say. Nó nghiêng đầu, muốn nhìn rõ gương mặt này thêm một chút.
- Du! Cậu làm gì thế? Xe của chúng ta ở phía này cơ mà.
Tiếng Kiệt vang lên đằng au lưng làm bước chân nó sững lại, nhưng đôi mắt vẫn nhìn chăm chú vào người con trai kì lạ kia. Nó đang cố nhớ, dáng vẻ ấy rốt cuộc liệu có phải đã từng xuất hiện trong kí ức của mình hay không?
Kiệt lại gần, nhìn theo hướng ánh mắt của ...