tay nâng cằm cô ả, đưa con dao lại gần khuôn mặt ấy, chậm rãi cửa một dường vào bên má phải. Hà Yên đau đớn hét lên. Nó nhìn thấy cảnh đó, hốt hoảng quay mặt đi.
- Coi như hôm nay cô may mắn. Vì Du không nỡ ra tay với cô. Tôi cũng chẳng có hứng đùa. Tặng cô một vết ẹo, hi vọng sẽ là một bài học cho cô.
Hà Yên ôm bên má bị thương, căm phẫn nhìn Kiệt. Cậu lạnh lùng phẩy tay:
- Phong, cho cô ta một trận rồi tống về trường. Đừng để thứ rác rưởi này ở đây lâu làm bẩn nhà tôi.
- Rõ!
- Chúng ta đi thôi. - Nở nụ cười nhẹ nhàng như gió thu, Kiệt nắm tay nó kéo đi.
- Cậu làm vậy... có hơi quá đáng không? - Nó mím môi, liếc nhìn Hà Yên rồi e dè hỏi Kiệt.
- Không hề! Tất cả những ai làm tổn thương cậu tớ đều không bỏ qua. Hôm nay với cô ta chỉ là một bài học nhỏ. Vết sẹo đó cũng có thể đi phẫu thuật để hủy bỏ. Nhưng nếu cô ta đụng đến cậu dù chỉ một sợi tóc, tớ đảm bảo lần sau sẽ không nhẹ nhàng vậy đâu. Du! Nghe này! - Kiệt đặt tay lên vai nó, xoay người nó lại, đôi mắt vô cùng nghiêm túc. - Tớ sẽ làm tất cả để bảo vệ cậu, cậu hiểu chứ? Hãy luôn tin rằng tất cả những gì tớ làm đều là vì cậu. Tớ tuyệt không nhân nhượng cho những kẻ đã khiến cậu đau khổ. Vì... tớ thích cậu, cậu biết không?
Nó chớp chớp đôi mắt ngây thơ nhìn Kiệt. Cậu lại nhấn mạnh một lần nữa, từng từ từng chữ đều mang theo sự chân thành:
- Anh yêu em!
Nó ngẩn người nhìn Kiệt. Đôi mắt cậu thật sâu, lấp lánh một thứ tình cảm ngọt ngào. Nó không nhớ bất kì điều gì về quá khứ nhưng có thể khẳng định, tình cảm của người này với nó là thật.
- Thôi bỏ đi, coi như tớ chưa nói gì.
Kiệt khẽ cười, buông tay ra, ánh mắt lấp lánh của cậu biến mất. Cậu khoác vai nó một cách tự nhiên, mỉm cười thân thiết như với một người bạn bình thường:
- Cũng trưa rồi, chúng ta đi ăn nhé!
- Ừ!
Nó gật nhẹ đầu, cũng không muốn nói gì nhiều. Kiệt khẽ thở dài. Chuyện tình cảm này thật khó nói. Vẫn biết tình cảm nó dành cho hắn không dễ phai mờ, dù cho nó đã mất trí nhớ, nhưng cậu vẫn hi vọng, mặc kệ hi vọng đó mong manh đến cỡ nào.
- Cậu muốn ăn gì nào?
Kiệt nghiêng nghiêng đầu, dịu dàng hỏi nó. Nó chớp chớp mắt, vẻ nghĩ ngợi một lát rồi đáp:
- Chúng ta ăn Spaghetti nhé!
- Được, chiều ý cậu!
Kiệt nắm tay nó, dắt nó lên xe. Cậu ra hiệu cho người tài xế ra ngoài rồi tự mình ngồi vào vị trí tay lái.
- Sao thế? Sao cậu không để anh ta lái xe?
- Tớ muốn không gian của chúng ta được riêng tư. - Kiệt cười, nhìn sang vị trí bên cạnh. - Cậu lên đây ngồi đi.
- Được.
Nó mở cửa xe sau, lên ghế đằng trước ngồi, thắt dây an toàn vào.
- My nói ba mẹ cậu sắp đi công tác về rồi. Có lẽ họ chưa biết việc cậu bị tai nạn. Lần trước cậu vào viện My còn có thể giấu nhưng lần này nghiêm trọng vậy, cậu đã mất cả trí nhớ nên không thể giấu được.
- Họ sắp về sao?- Nó mở to mắt.
Ba mẹ nó sắp về? Nó thực sự rất mong điều này. Có thể nhìn thấy họ, nó sẽ nhớ ra được điều gì đó trong quá khứ, rất có thể trí nh...