Kí ức trước đây cậu tốt nhất không nên nhớ lại. Phần kí ức đó chỉ toàn đau thương. Cậuc hỉ cần biết, cậu là Lâm Ngọc Du, là bạn của mình, là con gái độc nhất của chủ tịch tập đoàn đá quý Landey.
- Nhưng...
- Cậu ấy nói đúng đấy! Cậu phải quên tất cả! - Giọng Kiệt cũng vô cùng cứng rắn. - Đừng bao giờ nhắc lại việc tìm lại kí ức trước đây. Tớ không muốn cậu đau khổ thêm lần nữa. Tin tớ đi! Mọi người chỉ muốn điều tốt cho cậu thôi.
Hai người này đã nói như vậy, nó chỉ còn cách đưa ánh mắt cầu cứu thầy Minh, nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt hờ hững, có vài phần đồng tình với My và Kiệt. Mất hết trí nhớ có thể khiến nó hoảng loạn, nhưng điều này lại giúp nó quên tất cả đau khổ trước đây. Nếu vậy cứ để việc này như thế đi.
Nó cúi đầu. Nếu như kí ức trước đây chưa đầy những điều đau khổ, vậy thì cứ quên đi cũng được. Tạm biệt... kí ức ngày hôm qua!
- Thế nào? Tra ra rồi chứ?
Kiệt ngồi vắt chân, đầu tựa vào thành ghế, đôi mắt nhắm hờ, vẻ thả lòng thoải mái nhưng vẫn toát ra thứ sát khí khiến người khác phải rùng mình. Anh chàng đứng đối diện vuốt mồ hôi lạnh, trả lời:
- Đã tra ra, thưa thiếu gia!
- Làm tốt lắm! - Kiệt nhổm dậy, khóe môi nhếch lên tạo thành một nụ cười quỷ dị, giọng nói lạnh như hàn băng ngàn năm, không có lấy một chút cảm xác. - Ai?
- Người điều khiến chiếc xe ngày hôm đó là một cô gái, tên Võ Hà Yên.
- Võ Hà Yên? - Kiệt nhíu mày. Không lẽ là cô ta? - Thông tin?
- Là con gái của hiệu trưởng trường Thanh Phong, học sinh lớp 12A trường Thanh Phong.
- Ồ! - Khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành nụ cười nửa miệng. - Có vẻ đúng là cô ta thật. Xem chừng cô nàng này đã đi quá giới hạn rồi. Không cho cô ta một bài học thì cô ta thực sự không biết sợ là gì đây mà.
- Vậy cậu định...
- Gọi cho Phong, nói cậu ta lôi đứa cong ái không biết điều đó về đây cho tôi!
- Rõ, thưa thiếu gia!
Chàng trai không nói nhiều, lập tức rút điện thoại, tìm cái tên Phong trong danh bạ.
"Alo"
- Thiếu gia có một nhiệm vụ giao cho cậu.
"Có việc gì vậy?"
- Cậu lập tức đến trường Thanh Phong, bắt một người đến biệt thự nhà họ Trần.
"Người đó là..."
- Võ Hà Yên, học sinh lớp 12A.
"Rõ"
- Xong rồi, thiếu gia.
Chàng trai quay ra Kiệt kính cẩn nói sau khi đã cúp điện thoại. Kiệt lạnh lùng phẩy tay:
- Được rồi, cậu có thể ra ngoài.
- Dạ!
Anh chàng vội vã rời khỏi căn phòng tràn đầy sát khí đó. Đóng cánh cửa phòng, anh vuốt ngực, thở phào. Vẫn biết là con trai của một ông trùm xã hội đen tuyệt không thể bình thường nhưng thực sự dàng vẻ của cậu hôm nay có thể khiến bất kì ai nhìn cũng phải run. Không hiểu đã có việc gì xảy ra khiến cậu như vậy nhỉ? Bỏ đi, dù gì anh cũng chỉ là một cấp dưới, quan tâm nhiều cũng không tốt, nhất là trong cái giới xã hội đen này.
* * *
- Xin hỏi ở đây ai là Võ Hà Yên.
Một chàng trai tuấn tú mặc chiếc áo sơ mi đen nở nụ cười rực rỡ hỏi mấy cô nữ sinh ngồi trong lớp 12A, trường Thanh Phong. Tất cả những người đứng...