tay lên sờ trán mình, xong lại sờ trán nó:
- Nhiệt độ bình thường mà. Trời hôm nay cũng đâu nóng đến mức làm mày bị ấm đầu đâu.
- A! – Nó giật mình hất mạnh tay My ra – Mày làm trò gì đấy? Tao không có làm sao.
- Thế sao ngồi ngẩn ngơ thế? – Liếc mắt qua bàn đối diện – Đừng nói với tao là có đối tượng rồi nha.
- Ặc. Mày điên à? Cái “tảng băng di động đó” làm sao tao thích được. Không phải mẫu người của tao.
- Nhiều cô gái thích boy lạnh lùng mà.
- Trong đó không có tao.
- Thôi được rồi. Mày có biết yêu là cái quái gì đâu.
- Còn mày thì lại yêu quá nhiều.
- Nhầm to nha. Tao có yêu ai đâu. Chọn đại người yêu cho vui thôi. Xong thì đá “piu” đi. Rảnh nợ.
- Ẹc. Mày đúng là đồ tàn nhẫn.
- Ha ha, giờ mày mới biết à. Có muộn qua không đấy?
“Cạch”
Một đĩa thức ăn nhẹ nhàng đặt xuống. Nở nụ cười tươi tắn, chị phục vụ nhẹ nhàng:
- Xin mời quý khách dùng bữa.
- Cảm ơn chị!
Tay nó ngay lập tức cầm đũa lên, gắp lia lịa, ăn không khác gì một con hổ đói =.=. Chị phục vụ lại một lần nữa sốc toàn tập với nó. Ngoại hình là một vị tiểu thư đài các mà ăn uống thì…=.=. Thật là không còn gì để nói.
My có vẻ đã quen với cảnh này nên không để tâm gì, bình thản gắp thức ăn. Nhưng có một người ở phía bên kia đang nhìn đến nỗi mắt muốn rớt ra. Nói thực lòng thì đây là lần đầu tiên hắn bắt gặp một tiểu thư ăn uống mà không có chút câu nệ gì như nó. Khóe miệng hắn co giật, dần dần nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng. Môi mấp máy hai chữ: “thú vị”.
“Phù”
Xoa xoa cái bụng căng tròn. Nó thỏa mãn tựa người vào ghế, tay cầm ly cocktail hút xùm xụp. Còn My vẫn đang ăn rất từ tốn, nhẹ nhàng, y hệt một vị tiểu thư đài các. Nó sốt ruột giục:
- Ê, nhanh lên đi. Tao ghét nhất là ngồi nhìn mày ăn đấy.
- Bình tĩnh xem nào. Tao ăn từ tốn, chứ ai ăn như mày bao giờ. Mày xem mày đang là tâm điểm chú ý của mọi người rồi đấy.
Nó đưa mắt nhìn xung quanh và quả thực, nó đang ở trong tình trạng: dù bạn không cao nhưng người khác vẫn phải…ngoái nhìn =.=.
Nó cụp mắt xuống, mặt đỏ bứng. Từ trước đến nay, đi ăn nhà hàng đã nhiều nhưng toàn trong phòng riêng nên thói quen của nó không có vấn đề gì. Nhưng lần này thì… Haizzz, bực mình thật nha. Sao nó lại quên mất mình đang ngồi ăn cùng mọi người nhỉ? Xấu hổ quá đi.
My hiểu đầu óc nó đang nghĩ gì nên tất nhiên sẽ không thể để cô bạn thân tinh quái của mình biến thành quả cà chua được rồi =)). Đặt đũa xuống, My vẫy phục vụ:
- Chị ơi. Tính tiền.
- Của quý khách là 896000 đồng.
- Dạ em gửi chị.
Nó dúi vào tay chị phục vụ hai tờ năm trăm rồi kéo tay My chạy biến.
- Ớ em ơi còn tiền thừa này.
Vẫn chạy. Không thể đứng lại được. Mọi nười “chiêm ngưỡng” thế là đủ rồi đó. Ngồi một tí nữa chắc nó sẽ thành hòn than luôn mất =)).
“Rầm”
Ai da. Dạo này mắt mũi của nó để ở đâu thế nhỉ? Rõ ràng mắt vẫn trên mũi, mũi vẫn trên mặt mà =.=. Sao toàn đâm linh tinh vào người ta là thế nào?
- Xin…
Đ...