ng khi các phụ huynh đều đã được mời đến rồi. Liệu có gì bất ổn ở đây không nhỉ?
Trên bục giảng, giáo viên chủ nhiệm Thanh đang nhìn chằm chằm vào biểu hiện của tụi nó. Thực ra lần này, việc tổ chức ấy cũng chẳng có gì đặc biệt, chỉ là…
Tua lại đoạn họp giữa phụ huynh và giáo viên một chút…
- Tôi thấy chúng ta vẫn chưa thực sự hiểu tâm tư của các em ấy. Nếu hiểu, có lẽ sẽ dễ dàng uốn nắn các em ấy hơn một chút - Giọng bà hiệu trưởng đều đều.
- Vậy cô định làm thế nào?- Một vị phụ huynh lên tiếng.
- Mọi người nghĩ tổ chức một biểu dã ngoại giữa giáo viên, phụ huynh và các học sinh thì thế nào. Chúng ta phải thể hiện, mình là những người tâm lí với giới trẻ. cần phải làm sao để kéo gần khoảng cách giữa các giáo viên và học sinh, phụ huynh với học sinh lại. Như vậy, chắc chắn sẽ bảo ban được các em ấy.
- Tôi thấy ý này cũng khá hay. Cứ quyết định vậy đi.
--------------------------------------------------
Trở lại với hiện tại. Cả lũ vẫn không tài nào lí giải nổi hành động lần này của mấy bà giáo. Thôi kệ, cũng chẳng có vấn đề gì. Mặc mấy bà ấy định làm gì. cứ đi chơi cho vui đã. Nó quay qua Nhiên, thấy nhỏ vẫn đang đăm chiêu:
- Ê Nhiên, cậu nghĩ gì thế?
- Tớ đang nghĩ liệu lần này có gì bất ổn hay không?
- Ôi, kệ nó đi, chẳng có vấn đề gì đâu. Thoải mái chút đi bạn thân yêu.
- Ừ. Có lẽ tớ lo xa rồi – Nhiên cười - Một buổi dã ngoại thì có thể làm gì được chứ?
- Thế thì chúng ta chuẩn bị một chút đi. Dã ngoại một tuần, cũng tốt để xả stress đấy.
- Ừm.
* * *
9 giờ sáng thứ bảy…
- Còn thiếu ai không?
Bà giáo Thanh cầm tờ giấy điểm danh.
- Còn thiếu bạn Lâm Ngọc Du thưa cô.
Hắn hét lên, đảo mắt xung quanh, vẫn không thấy nó. chắc lại ngủ quên rồi.
- Vậy các em đi gọi bạn ấy, mau lên, chúng ta đã xuất phát trễ nữa tiếng rồi.
- Dạ.
Hắn lập tức chạy như bay về phía phòng nó. Kiệt và Nhiên cũng đi theo, bởi đơn giản, dám chắc một điều, một mình hắn không thể gọi nó dậy. Lôi nó ra khỏi giường được thì đúng là một kì tích. Híc.
“Cộc cộc”
Hắn đưa tay lên gõ cửa. Không gian vẫn yên lặng. Gõ thêm vài lần nữa, vẫn không thấy phản ứng gì. hắn tức khi giơ chân lên và…
“Rầm”
Cánh cửa phòng nó đổ ầm xuống. Kiểu này phải thay cửa mới rồi, haizzz.
- Cậu làm gì thế?
Nhiên mở to mắt nhìn hắn. Hắn nhún vai bình thản.
- Gọi mãi nhóc này không dậy, phải làm thế thôi. Tôi không thích đợi chờ.
- Nhưng mình có chìa khóa mà – Nhiên lắc lắc chiếc chìa khóa phòng nó trong tay.
- Tưởng lần trước cậu đưa cho Du rồi - Hắn nghệt mặt ra.
- Mình có hai chiếc.
Ặc. Nhiên đúng là ác độc mà. Sao không nói sớm? Thật tội nghiệp cho các chân của hắn. Đau quá!
Hắn chán nản bước chân vào phòng nó. Vừa liếc mắt nhìn vào, hắn đơ ngay tức khắc, miệng há hốc, chôn chân một chỗ. Kiệt thấy vậy cũng chạy vào theo và lại…rơi vào tình trạng y hệt hắn. Phòng ngủ của nó…là đây hả? sao bừa bộn đến độ vượt xa phòng của cont rai thế n...