ba nó? Không may rồi, chắc gặp đúng lúc ba nó rãnh quá.
Nghe tiếng chưa được bao lâu, dáng người cao ráo của ba nó đã xuất hiện. Và lẽ dĩ nhiên, hành động bây giờ của nó đều lọt hết vào mắt ông. Ông cau mày nhìn cô con gái rồi lại nhìn sang lũ tiểu quỷ xung quanh.
- Ngọc Du!
- Dạ...ba... - Nó méo mặt cười.
- Thế này là thế nào?
- Thế nào là sao hả ba? – Nó giả ngây.
- Đừng giả vờ nữa. Còn càng này càng không coi ai ra gì - Giọng nói ba nó đã có phần tức giận – Bà nghĩ ở đây con lại có đồng minh rồi phải không? Nếu vậy, ba sẽ tiếp tục chuyển trường cho con.
- Dạ???
Đùa. Nó vừa chuyển đến đây, còn chưa kịp thích nghi mà. lại chuyển là sao nữa? Ba ơi ba, ba còn định chuyển con đến mấy lần nữa.
- Kìa chủ tịch Lâm, mong ông đừng nóng. Xin hãy tin tưởng vào chúng tôi. Chúng tôi sẽ tìm cách giáo huấn lại mấy học sinh này.
Bà hiệu trưởng có vẻ không muốn mất uy tín trường mình nên tìm cách xoa dịu ba nó.
- Được. Vậy xin nhờ cả vào cô - Quắc mắt sang nó – Còn con, liệu hồn đấy. Cứ tình trạng thế này là không yên với ba đâu.
- Mời ông đi hướng này, chúng ta sẽ cùng bàn bạc kế hoạch với các phụ huynh khác.
- Vâng, mời cô.
Nhìn bóng dáng hai người bước về phía phòng hội đồng, nó nuốt nước bọt cái “ực”. Họ đang tính kế gì đây?
- Sao các em ra được khỏi phòng?
Liếc mắt sang bên trái, nó lập tức thấy bà giáo Thanh đang đưa đôi mắt “xẹt tia lửa” về phía tụi nó. Không phải chứ, hôm nay xui xẻo đến thế là cùng. hết người nọ lại đến người kia giáo huấn nó. Hôm nay có phải ngày 13 đâu cơ chứ.
- Dạ, không, tụi em...
Nó lắp bắp nói không nên lời. Bà giáo lườm cả lũ một cái, bưpcs đến bên cạnh nó :
- Lâm Ngọc Du, em trèo xuống!
- Dạ.
- Nhanh, tôi không có nhiều thời gian cho em.
- Cô Thanh, sao giờ này cô còn ở đây. Cuộc họp bắt đầu rồi.
Tiếng bà hiệu trưởng vang lên đã giúp nó thoát khỏi nanh vuốt của bà giáo chủ nhiệm.
- À vâng, tôi sẽ đến ngay – Bà giáo Thanh mỉm cười, nói với hiệu trưởng, xong lại quay sang đe dọa tụi nó – Các em đợi đấy. Đang bị phạt mà dám tự ý phá bỏ hình phạt. Tôi không để yên thế đâu.
* * *
- Sao cơ? Đi dã ngoại ạ?
Nó đứng bật dậy, vẻ mặt giống như không – thể – nào – tin – nổi khi nghe từ miệng giáo viên chủ nhiệm của mình, rằng tuần tới sẽ cho cả lớp đi dã ngoại.
- Sao? Em không thích hả?
- Dạ đâu có. Nhưng em cứ tưởng…
Cứ tưởng lần này sẽ lãnh phạt nặng chứ. Tại sao lại thành ra được nghỉ ngơi thế này? Không ổn, chắc chắn là không ổn.
- Em tưởng gì?
Bà giáo vẫn không buông tha. Nó đành thở dài, ngồi xuống:
- Dạ không có gì.
- Vậy được rồi. Chúng ta quyết định thế nhé! Thứ bảy tuần này sẽ bắt đầu đi. nghỉ một tuần, các em chuản bị đi.
Cả lớp có vẻ háo hức. Riêng bốn đứa vẫn đang rời vào trầm tư. Không cần nói các bạn cũng biết bốn người là ai rồi phải không ạ? Tất cả đang rất nghi ngờ. Rõ ràng lỗi vừa rồi của tụi nó có thể nói là không nhẹ, vậy mà lại chẳng hề hấn gì. Tro...