tháng, ăn riêng, học riêng. Sẽ có giáo viên riêng kèm. Sinh hoạt bình thường, yên tâm.
- Cô đừng có đùa, mở cửa cho em đi!
- Tôi không đùa. Nếu như ra ngoài các em vẫn tiếp tục quậy phá trong trường, chúng tôi sẽ xử lí mạnh tay hơn.
Đùa, ở trong phòng một tháng nó chịu sao nổi. Một ngày ngồi yên trong phòng nó đã khó chịu lắm rồi.
- Thế nhé! Tôi đi thông báo với mấy bạn kia.
- Ơ, cô ơi. Dù gì cũng phải mở cửa cho em đã chứ!
Híc, bà ấy đi rồi. Gì thế này? Cái trường măc dịch. Đường đường là một siêu quậy đình đám, tại sao nó lại phải chịu cảnh “cầm tù” thế này? Nước mắt lưng tròng, nó đau khổ ngồi co ro trong góc tường. Oa, đối với nó, việc một ngày không được đặt chân ra khỏi nhà là một việc vô cùng đáng ghét, đáng ghét nhất thế gian này luôn. Đang đập đầu vào...chân =.=, nó chợt nghe tiếng cánh cửa phòng nó mở.
- Du, làm sao thế ?
A! Là Nhiên. Không đúng. Cửa khóa rồi, sao Nhiên vào được. Nó ngước gương mặt đầm đìa nước...mũi lên ==”. Là Nhiên thật.
- Sao...sao...cậu vào được thế ?
- Cậu quên lần trước tớ đã từng đánh cắp chìa khóa rồi à? Tớ đã cẩn thận đem đi đánh mấy chùm của tất cả cá phòng trong trường, phòng khi có việc cần đến. Ai ngờ giờ cần dùng thật.
- Hi hi. Nhiên thân yêu. Cậu đáng yêu quá!
Nó nhảy cẫng lên, ôm trầm lấy Nhiên, làm Nhiên giật mình, đẩy nó ra. Lừ mắt nhìn nó một cái, Nhiên quay nhanh ra cửa:
- Thôi, quá khích cũng vừa thôi cô nương ạ. Mau đi “giải thoát” cho hai người còn lại.
- Ê, chờ tớ với – Nó vội vã chạy theo rồi như sực nhớ ra điều gì, nó quay ngoắt 180 độ lại – Khóa cửa phòng vào đi nhiên. Như thế mấy bà giáo đi qua cũng không chú ý.
- Được rồi. Này – nhiên rút chiếc chìa khóa phòng nó ra khỏi chùm - Cậu cầm luôn đi. Như thế tiện hơn nhiều.
- OK, vậy càng tốt.
Khóa cửa phòng xong, cả hai đi với điệu bộ...lén lút qua chỗ hai người còn lại để tiến hành kế hoạch “vượt ngục”. Và tất nhiên, với kinh nghiệm của những siêu quậy đình đám trong ngôi trường cũ của mình. cả lũ đã tiến hành kế hoahcj một cách thành công.
Sau khi ăn uống, đập phá cả buổi chiều với “tổng thiệt hại” của mỗi người không dưới một triệu, tất cả yên vị trở về trường, vẫn là cách quen thuộc mọi lần : Trèo tường.
- Ê nhóc, có cần giúp đỡ không?
Hắn cười khẩy, vẻ chế giễu.
“Phừng”
Ngọn lửa bốc cao nghi ngút, khói tỏa đầy trời bắt ngồn từ...đầu nó. Có người dám coi thường nó? Quả là một nỗi nhục không để đâu cho hết.
- Cám ơn, tôi tự làm được.
Nó tức khí hất cánh tay đang chìa ra của hắn, tự mình bám vào tường, trèo dẫn lên. Vừa mới ngồi được lên trên bức tường, giọng bà hiệu trưởng vang lên làm nó suýt chút là ngã lộn cổ xuống dưới.
- Tình hình của cháu Lâm Ngọc Du ở đây rất không tốt. Chúng tôi hi vọng có sự phối hợp của gia đình để rèn lại cháu.
- Chúng tôi sẽ cố hết sức. Cô cần gì cứ nói - Một giọng nam trầm ấm.
Khoan, cái giọng này nghe quen quen. Hình như là...ba nó. Sao lần này đến gặp bà hiệu trưởng khó tính lại là ...