Xong việc, cả lũ yên vị ra về kí túc xá để tránh “bão táp” sắp sửa ập đến.
Một giờ sau...
- AAAAAAAAAAAAA!!! Cái quái gì thế này?
- Ôi, cứu với! Có chuột!
- Mùi gì vậy trời?
- Á!!! Dầu ở đâu ra thế ?
- ...
Khu nhà ở giáo viên đang trong tình trạn vô cùng hỗn loạn, mặt mũi ai nấy đều nhăn nhó khó coi. Họ không biết rằng, bên khu kí túc xá học sinh, có bốn con người đang ôm bụng cười sặc sụa khi nhìn qua ống nhòm bộ dạng thảm hại của họ. Tệ nhất tất nhiên là bà hiệu trưởng và bà giáo chủ nhiệm Thanh. Vừa bước vào cửa đã ngã "oạch" trên mặt đất, vừa xỏ vào đôi dép trong nhà thì bị gai xương rồng đâm vào, đau đến mức phải nhảy dựng lên. Vào được bên trong, chưa kịp ngả người xuống giường thì tá hỏa khi thấy cả lô lốc chuột chết hôi rình, uống nước cũng không nổi vì có đầy mực. Mất đến hơn tiếng đồng hồ, khu nhà ở giáo viên mới gọi là tạm ngăn nắp. Tạm thôi, bởi đơn giản, bọn nó bày quá nhiều chỗ, dọn không thể xuể.
Bà hiệu trưởng tức run người, hét ầm lên:
- Em học sinh nào dám bày trò này?
- Chị bình tĩnh đi. Ở đây có học sinh nào đâu ? Hỏi vậy ai trả lời cho chị.
- Vậy nhất định phải điều tra ra, em nào liên quan đến việc này. Nhất thiết phải nghiêm trị, nếu không chắc chắn học sinh trong trường sẽ mất hét nề nếp.
- Tôi đồng ý. Chúng ta nhất định phải tra cho ra nhẽ - Bà giáo Thanh tiếp lời.
- Đúng, tôi cũng đồng ý với điều này.
- …
Xem chứng các bà giáo đều muốn nghiêm trị cái lũ tiểu quỷ tụi nó rồi.Nhưng có điều, tụi nó đã có gan làm thì đương nhiên, chẳng sợ gì cả. Vậy thì ai trị được tụi nó đây?
Chương 4: Gặp đối thủ
- Các em muốn nhận hình phạt như thế nào đây?
Bà hiệu trưởng tức giận nhìn tụi nó. Nó thừa biết thể nào việc hôm qua của cả lũ cũng sẽ bị phát hiện, bởi đơn giản, trường này có quy định điểm danh học sinh trong kí túc xá lúc bảy giờ tối. Bọn nó đều vắng mặt giờ đó. Các sinh viên còn lại thì vẫn ngoan ngoãn ở trong phòng. Hỏi làm sao không bị phát hiện được cơ chứ.
Nó bình thản nhún vai, ngồi phịch xuống chiếc ghế gần đó, đưa tay lên che miệng, ngáp dài :
- Tùy cô.
- Em...Tôi còn chưa cho phép em ngồi, sao em dám...
- Chưa cho tức là sẽ cho phải không ạ ? – Nó cười ranh mãnh - vậy thì em ngồi trước có sao đâu.
- Em... – Bà hiệu trưởng chỉ trỏ, vẻ mặt rất tức giận.
- Được rồi, được rồi. Cô muốn phạt gì thì nó mau đi. Em không có thời gian – Nó khoát tay vẻ chán nản.
- Em cũng không có rảnh rỗi mà ngồi nói chuyện với cô thế này đâu – Nhiên ngồi xuống bên cạnh nó, thản nhiên rót trà uống.
- Các em...Các em quá lắm rồi. Lần này tôi sẽ mời phụ huynh các em tới.
- Cô cứ tự nhiên. Em không ý kiến.
Mời bố mẹ nó ? Không vấn đề gì. Ba nó bận nhiều việc ở công ty, chắc chắn sẽ không đến. Mẹ nó rảnh hơn. Bà là nhà thiết kế thời trang nên công việc chưa đến mức bộn bề giống ba nó. Vậy nên chắc chắn, người đến họp là mẹ nó. Mà thế thì nó đương nhiên an tâm không chút lo sợ. Mẹ nó không những c...